Ba thước đo bị trộn: vì sao làm nhanh hơn vẫn có thể trượt xa hơn

Bạn thân mến,
Hôm qua chúng ta dừng lại ở một câu khó chịu: tuần vừa rồi, thứ gì thật sự còn nằm lại?
Hôm nay tôi muốn nói tiếp phần sau của câu đó. Phần này mới là chỗ giữ chân người chăm chỉ lâu nhất, vì nó không lộ ra dưới dạng lười biếng hay thiếu cố gắng. Nó lộ ra dưới dạng một người rất giỏi, rất chăm, làm mọi thứ nhanh hơn người khác — mà cuối quý nhìn lại vẫn thấy mình đứng gần chỗ cũ.
Tôi gặp cảnh này nhiều tới mức bây giờ chỉ cần nghe vài câu là đoán được. Người ta kể: quý này em dậy sớm hơn một tiếng, cắt bớt họp, đổi sang công cụ mới, tay nghề lên thấy rõ, việc gì cũng xong nhanh hơn trước. Rồi ngập ngừng một nhịp và hỏi: nhưng sao doanh thu vẫn thế anh?
Câu trả lời gần như lúc nào cũng nằm ở cùng một chỗ. Không phải họ làm kém. Là họ đang đo mình bằng một cái thước bị trộn từ ba cái khác nhau.
Ba câu hỏi trông giống nhau, mà đo ba thứ khác hẳn
Khi nói về chuyện làm việc, chúng ta hay dùng lẫn lộn mấy chữ: năng suất, hiệu suất, hiệu quả. Nghe như đồng nghĩa. Thực ra chúng trả lời 3 câu hỏi khác nhau, và mỗi câu soi vào một chỗ khác nhau của cùng một việc.
Đọc xong 3 dòng đó, bạn sẽ thấy ngay một điều: hai thước đầu đo cách làm, thước thứ ba đo chọn việc. Và một người có thể đạt điểm gần như tuyệt đối ở hai thước đầu trong khi trượt sạch thước thứ ba.
Đó chính là chân dung của rất nhiều người giỏi đang mệt.
Người giỏi thường trượt đúng ở thước thứ ba
Vì sao lại là người giỏi? Vì hai thước đầu thưởng cho họ ngay lập tức.
Bạn làm xong một việc sớm hơn dự tính: thấy ngay. Bạn cắt được một quy trình từ 5 bước xuống 3: thấy ngay. Bạn học một mẹo mới và tiết kiệm được 2 tiếng mỗi tuần: thấy ngay. Những phần thưởng tới liền tay như vậy dạy não mình một bài rất nhanh — cứ tối ưu tiếp là đúng đường.
Thước thứ ba thì ngược lại. Nó không trả lời hôm nay. Nó im lặng qua vài tuần, có khi vài tháng, rồi mới trả lời một lần bằng một câu duy nhất: thứ bạn dựng suốt thời gian qua có ai cần hay không.
Giữa một cái thước khen bạn mỗi ngày và một cái thước im lặng hàng tháng, ta bám vào cái nào là chuyện quá dễ hiểu.
Hậu quả thì luôn có cùng một hình dạng. Một người dồn cả tháng làm cho thật đẹp một trang giới thiệu mà chưa từng có ai hỏi mua. Một người tối ưu quy trình giao hàng cho một sản phẩm mỗi tháng bán được 3 đơn. Một người dựng hệ thống quản lý khách rất gọn trong khi danh sách khách đúng 17 người và cả năm không tăng.
Việc nào cũng làm tốt. Thước 1 và thước 2 đều đẹp. Chỉ có điều cả ba đang tối ưu một thứ mà thước 3 đã trượt từ đầu.
Có một dấu hiệu khá chắc để nhận ra mình đang ở trong trạng thái này: bạn kể về công việc của mình bằng các con số của quá trình, chứ không phải bằng kết quả. Tuần này tôi viết được 6 bài. Tháng này tôi dựng xong 3 trang. Quý này tôi học thêm 2 công cụ. Toàn số thật, toàn công sức thật — mà không con số nào cho biết phía bên kia có ai nhận được gì.
Thử đổi cách kể một lần là thấy ngay. Thay vì kể mình đã làm gì, kể xem có gì đổi ở phía người khác: thêm bao nhiêu người biết tới mình, bao nhiêu người để lại liên lạc, bao nhiêu người trả tiền, bao nhiêu người quay lại lần thứ hai. Kể theo cách đó mà thấy trống, thì thước 3 đang nói chuyện với bạn.
Vì sao thước thứ ba khó nhìn tới vậy
Tôi nghĩ có 3 lý do, và cái nào cũng rất người.
Thứ nhất, nó đòi ta chờ. Thước 1 và 2 trả lời trong ngày. Thước 3 trả lời theo mùa. Mà chờ thì khó chịu, nên ta lấp khoảng chờ bằng việc — thường là việc thuộc hai thước đầu.
Thứ hai, nó đòi ta thừa nhận công sức đã bỏ có thể sai chỗ. Trả lời câu việc này có đúng việc cần làm không đồng nghĩa với chấp nhận rằng câu trả lời có thể là không — và khi đó, mấy tháng vừa rồi phải gọi tên lại. Không ai thích cuộc trò chuyện đó, nhất là với chính mình.
Thứ ba, nó không nằm trọn trong tay ta. Làm nhanh hơn là chuyện của mình. Làm đúng thứ người khác cần là chuyện có sự tham gia của người khác. Thước 3 luôn phải hỏi ra ngoài, mà hỏi ra ngoài thì có rủi ro bị từ chối.
Còn một cái bẫy nhỏ nằm ngay đây: càng giỏi việc, ta càng khó hỏi câu số 3. Việc mình làm giỏi luôn cho cảm giác đúng. Tay đã quen, sản phẩm làm ra đẹp, người xung quanh khen — đủ tín hiệu để tin rằng mình đang đi đúng đường. Nhưng làm giỏi và làm đúng thứ cần là 2 chuyện tách rời nhau hoàn toàn. Cái thứ nhất nằm trong tay bạn. Cái thứ hai nằm ở chỗ người khác.
Cộng ba lý do đó lại, ta có một thói quen rất phổ biến: mỗi khi thấy kết quả chưa tới, phản xạ đầu tiên là chắc mình làm chưa đủ nhanh. Rồi ta bấm ga. Trong khi thứ cần xem lại là tay lái.
Câu hỏi này luôn có câu trả lời, và câu trả lời nào cũng làm ta thấy khá hơn: dậy sớm hơn, gộp việc lại, đổi công cụ, thuê thêm người. Ta bận rộn ngay được, nên ta thích nó.
CÂU HỎI
Câu hỏi này hay làm ta khựng lại vài giây, vì có khi câu trả lời là không. Nhưng nó chặn đúng thứ đắt nhất: những tháng dồn hết sức cho một hướng lẽ ra nên bỏ từ tuần đầu.
Ba thước xếp đúng thứ tự
Ba thước này không đối nghịch nhau. Chúng chỉ cần đứng đúng hàng.
Đúng hướng trước.
Rồi mới tới rẻ hơn.
Rồi mới tới nhiều hơn.
Chọn đúng việc rồi mới bàn chuyện làm nó cho gọn. Làm gọn rồi mới bàn chuyện làm nhiều. Đảo thứ tự này lại là ta có công thức chắc chắn nhất để mệt: nhiều thật nhiều, gọn thật gọn, cho một việc mà đáng ra không nên bắt đầu.
Không có gì tốn kém bằng làm thật giỏi một việc lẽ ra không nên làm. Tốn kém hơn cả làm dở, vì làm dở thì ta bỏ sớm, còn làm giỏi thì ta kiên trì thêm vài tháng nữa.
An ủi một điều: thước 3 không đòi bạn đoán đúng ngay từ đầu. Nó chỉ đòi bạn hỏi sớm và hỏi đều. Những người đi nhanh nhất mà tôi từng gặp đều không phải người chọn trúng ngay lần đầu — họ là người phát hiện mình chọn sai sau 2 tuần, thay vì sau 2 quý.
Bạn có thể kiểm tra thứ tự này ngay trên chính mình. Nghĩ tới việc đang chiếm nhiều thời gian nhất của bạn tháng này, rồi hỏi lần lượt: nếu tôi làm nó nhanh gấp đôi, kết quả có khác đi nhiều không? Nếu câu trả lời là cũng không khác mấy, thì vấn đề nằm ở thước 3, và mọi nỗ lực tăng tốc từ giờ tới cuối năm đều đang đổ vào chỗ trũng.
Vậy khi nào mới đáng dồn sức cho tốc độ?
Nói tới đây dễ gây hiểu lầm rằng tốc độ không quan trọng. Ngược lại mới đúng. Có 2 lúc mà dồn sức vào thước 1 và thước 2 là nước đi khôn nhất.
Lúc thứ nhất: khi hướng đã được trả lời bằng tiền. Nghĩa là đã có người trả tiền cho thứ bạn làm, trả nhiều lần, chứ không phải một lần vì nể. Hướng đã chắc thì mỗi phần trăm tiết kiệm được ở thước 2 rơi thẳng vào túi. Đây mới là lúc tự động hóa, thuê người, dựng quy trình đều xứng đáng từng đồng.
Lúc thứ hai: khi bạn đang đi tìm hướng. Nghe ngược mà đúng — lúc chưa biết hướng nào trúng, tốc độ chính là cách trả lời thước 3 nhanh nhất. Làm một bản thô trong 3 ngày rồi đem ra hỏi thị trường sẽ cho bạn câu trả lời mà 3 tháng ngồi làm cho hoàn hảo không cho được. Ở giai đoạn này, nhanh không phải để làm ra nhiều. Nhanh là để biết sớm.
Ngoài 2 lúc đó, tăng tốc thường chỉ đưa ta tới chỗ chưa chắc mình muốn tới, sớm hơn dự tính.
Gắn ba thước vào một việc đang làm
Lý thuyết thì gọn, nhưng nó chỉ có ích khi ốp được vào một việc cụ thể. Nên tôi làm thế này với mọi việc lớn trước khi bắt tay.
Câu thứ nhất — hướng. Việc này xong thì thứ gì trong đời tôi khác đi? Trả lời phải chỉ ra được một thứ đo được: có thêm khách, có thêm nguồn thu, có thêm thời gian, có thêm người biết tới mình. Trả lời chung chung kiểu sẽ tốt hơn nghĩa là chưa có hướng.
Câu thứ hai — cái giá. Việc này ăn của tôi bao nhiêu giờ trong tuần, trong bao nhiêu tuần? Con số này phải viết ra, vì trong đầu ta luôn ước lượng thấp hơn sự thật ít nhất một nửa.
Câu thứ ba — đầu ra. Khi xong, tôi cầm được cái gì trên tay và gọi tên nó ra được? Một trang đã lên. Một khóa đã chạy. Một quy trình đã bàn giao. Nếu không gọi tên được thứ mình sẽ cầm, thường là ta chưa xong phần nghĩ.
Ba câu này mất chừng 10 phút. So với vài tháng đi sai hướng thì đó là 10 phút rẻ nhất trong tháng.
Có một biến thể của 3 câu này tôi hay dùng cho việc đang làm dở — loại việc đã đi được nửa đường, bỏ thì tiếc. Câu hỏi đổi thành: nếu hôm nay mới nghe tới việc này lần đầu, tôi có bắt đầu nó không? Trả lời là không, thì phần đã bỏ ra coi như học phí đã đóng rồi, còn phần chưa bỏ ra thì giữ lại được. Người khó chịu nhất với câu hỏi đó luôn là người đã đầu tư nhiều nhất vào việc ấy. Tôi cũng vậy, nên tôi hiểu nó khó tới đâu.
Việc của hôm nay
Một việc, khoảng 20 phút.
Mở lại tờ giấy hai cột của hôm qua. Nhìn cột bên trái — cột những thứ bạn đã bỏ ra tuần vừa rồi — rồi khoanh lấy 5 việc ăn nhiều thời gian nhất.
Với mỗi việc, đừng chấm điểm nó chạy nhanh hay chậm. Chỉ trả lời đúng một câu: nếu việc này được làm nhanh gấp đôi, kết quả tháng này của tôi có khác đi không?
Việc nào trả lời có — giữ, và tuần này tối ưu nó thật gọn.
Việc nào trả lời không khác mấy — đánh dấu sao. Đó là việc đang trượt thước 3.
Bạn sẽ hay gặp trường hợp này: những việc bị đánh dấu sao lại chính là những việc bạn làm giỏi nhất và thấy dễ chịu nhất. Không phải ngẫu nhiên. Ta hay chạy về phía việc mình làm giỏi, kể cả khi nó không còn là việc cần làm.
Nếu còn thời gian, làm thêm một bước nữa. Với việc đứng đầu danh sách — việc ăn nhiều giờ nhất — viết ra một dòng cho biết bạn mong nó mang lại gì trong 30 ngày tới. Viết cụ thể, có con số. Rồi cất tờ giấy đi, đúng 30 ngày sau mở ra đối chiếu. Đây là cách rẻ nhất để tập đọc cái thước thứ ba, vì nó buộc bạn nói trước thay vì giải thích sau.
Giữ nguyên mấy ngôi sao đó, đừng vội cắt gì hôm nay. Vì trước khi bàn chuyện làm sao cho nhanh, còn một câu phải hỏi trước: có nên làm không? Và ngày mai chúng ta sẽ làm hẳn một danh sách cho câu hỏi ấy — danh sách những việc bạn quyết định không làm nữa.
Lưu Tâm: Tối nay lấy 5 việc ngốn giờ nhất tuần rồi, hỏi từng việc một câu: làm nhanh gấp đôi thì kết quả có khác không. Việc nào trả lời không khác mấy, đánh dấu sao — mai chúng ta xử tới nó.
Chúc bạn khai ngộ
Master Xuân Hùng
P.s: Sống trong mục tiêu.
Từ mục tiêu, con đường sẽ hiện dần ra.