Đòn bẩy của một giờ: vì sao cùng 60 phút mà người này gấp mười lần người kia

Bạn thân mến,
Hôm qua bạn cắt 2 việc và lấy lại được ít giờ trống trong tuần. Hôm nay là câu hỏi đắt nhất của cả chuỗi này: đổ mấy giờ đó vào đâu?
Vì trống không tự thành tiến độ. Tôi đã thấy nhiều người dọn được một buổi chiều trống rồi lấp ngay bằng những việc lặt vặt khác, và 2 tuần sau lịch lại đầy y như cũ, chỉ khác tên việc. Chỗ trống mà không có chủ đích thì luôn có kẻ khác tới ở.
Muốn chọn đúng chỗ đổ vào, phải nhìn ra một sự thật hơi khó chịu: các giờ trong đời không bằng giá nhau.
Chúng ta hay nghĩ mỗi ngày ai cũng có 24 giờ như nhau, nên chuyện ai đi xa hơn là chuyện chăm chỉ hơn. Nhưng nhìn kỹ thì không phải. Có những giờ tiêu xong là hết. Có những giờ vẫn còn trả tiền cho bạn sau nhiều năm. Cùng 60 phút, cùng một người, mà giá trị chênh nhau hàng chục lần — chỉ vì nó được đổ vào chỗ khác nhau.
Một giờ tan đi và một giờ nhân lên
Cách phân biệt đơn giản nhất tôi biết: sau khi làm xong, giờ đó còn làm việc tiếp cho bạn nữa hay không.
Trả lời cùng một câu hỏi cho người thứ 10 trong tháng. Làm tay một việc mình đã làm 50 lần. Ngồi họp để nghe lại thứ mình đã biết. Xong việc là giờ đó biến mất, tháng sau lại tốn đúng ngần ấy.
CHỖ ĐỔ
Viết câu trả lời đó ra một lần, gửi được cho cả trăm người sau. Dựng một quy trình để lần sau người khác làm được. Ghi lại buổi dạy để năm sau vẫn có người học. Giờ đó nằm lại và tiếp tục làm việc khi bạn ngủ.
Ở đây có một chỗ dễ hiểu lầm, nên tôi nói rõ: giờ tan đi không xấu. Đời nào cũng cần chúng. Gặp khách là giờ tan đi, mà không gặp khách thì chẳng có gì cả. Nấu cơm cho gia đình cũng là giờ tan đi, và đó là loại giờ đáng sống nhất.
Vấn đề chỉ xuất hiện khi toàn bộ tuần của bạn đều là giờ tan đi. Lúc đó thu nhập của bạn buộc phải đi kèm sự có mặt của bạn — muốn thêm tiền thì phải thêm giờ, mà giờ thì có trần. Cái trần ấy chính là thứ mà rất nhiều người chăm chỉ đụng phải ở tuổi 40, sau 15 năm làm việc không ngơi nghỉ.
Muốn thoát trần đó, mỗi tuần phải có ít nhất vài giờ rơi vào cột bên phải.
Thử làm một phép tính nhỏ trên chính tuần vừa rồi. Lấy tổng số giờ bạn thực sự làm việc, rồi hỏi từng khối giờ một câu: thứ tôi làm trong khối này, tháng sau có phải làm lại từ đầu không?
Phần lớn người tôi hỏi câu đó đều ra một tỷ lệ giống nhau tới mức giật mình: gần như cả tuần nằm ở cột trái, cột phải trống trơn hoặc có đúng một dòng. Không phải vì họ lười. Vì cột trái luôn gấp, luôn có người chờ, luôn có hạn chót. Cột phải thì chẳng ai giục, nên nó bị đẩy sang tuần sau, rồi tuần sau nữa, rồi thành ra không bao giờ.
Bốn loại đòn bẩy trong tay người làm nghề
Đòn bẩy nghe to tát, nhưng nó chỉ có nghĩa là: thứ giúp một đơn vị sức của bạn tạo ra nhiều kết quả hơn. Người làm nghề bình thường như chúng ta có 4 loại trong tay, và loại nào cũng đang nằm sẵn đó, chờ được dùng.
Nếu bạn chỉ chọn được một loại để bắt đầu trong tuần này, tôi khuyên chọn loại 1. Không phải vì nó mạnh nhất, mà vì nó không cần xin phép ai, không cần vốn, không cần đợi đủ điều kiện. Bạn viết một lần thứ mình đã nói đi nói lại chục lần — thế là xong một đòn bẩy.
Chọn loại nào còn tùy giai đoạn bạn đang đứng, và đây là chỗ nhiều người chọn ngược.
Khi mới bắt đầu, chưa có khách đều, thứ bạn thiếu là câu trả lời cho câu hỏi: thị trường có cần thứ này không. Giai đoạn đó, đòn bẩy đúng gần như luôn là loại 1 — làm ra thứ gửi được cho nhiều người, để nghe phản hồi nhanh và rẻ. Thuê người hay đổ tiền lúc này chỉ làm bạn cạn vốn trước khi kịp biết mình đúng hay sai.
Khi đã có khách đều và chính bạn thành nút thắt — việc dồn lại chỉ vì phải qua tay bạn — thì đòn bẩy đúng là loại 2. Đây là lúc chịu đau vài tháng để người khác làm được việc mình đang ôm.
Khi cỗ máy đã chạy trơn và mỗi đồng bỏ ra đều biết đường về, mới tới lượt loại 3. Còn loại 4 thì không đợi giai đoạn nào cả — nó được xây mỗi ngày, bằng cách bạn giữ lời và làm tử tế từng việc nhỏ, kể cả những việc chẳng ai nhìn thấy.
Chỗ hầu hết mọi người dùng sai đòn bẩy
Sai lầm hay gặp nhất là bẩy quá sớm: dựng đòn bẩy cho một thứ chưa chứng minh được là đúng.
Thuê 3 người cho một dịch vụ chưa có khách đều. Đổ tiền quảng cáo cho một lời chào hàng chưa ai gật. Quay 20 video cho một chủ đề chưa từng thử nói với một người thật xem họ có quan tâm không. Đòn bẩy trung thực tới mức tàn nhẫn: nó nhân đúng cái bạn đưa vào. Đưa vào thứ chưa đúng thì nó nhân cái sai lên gấp nhiều lần, và nhân cả tốc độ cháy tiền.
Nên trước khi bẩy, hãy làm tay đủ lâu để biết chắc 2 điều: có người thật sự cần thứ này, và bạn làm được nó tới nơi tới chốn ít nhất vài lần. Có 2 điều đó rồi thì đòn bẩy là bạn tốt. Chưa có thì nó là cái loa phóng thanh cho một câu chưa đúng.
Sai lầm thứ hai nhẹ hơn nhưng phổ biến hơn: bẩy nhầm chỗ. Bạn dựng đòn bẩy cho phần mình thích làm, thay vì phần đang chặn dòng chảy. Người thích viết thì viết thêm bài trong khi chỗ tắc nằm ở khâu chốt đơn. Người thích công cụ thì dựng thêm hệ thống trong khi chỗ tắc là chưa ai biết tới mình.
Có một cách kiểm rất nhanh: nhìn cả chặng đường từ lúc người lạ biết tới bạn cho tới lúc họ trả tiền và quay lại. Chỗ nào đang tắc nhất thì đòn bẩy phải đặt đúng chỗ đó. Đặt ở chỗ đang chạy tốt chỉ làm hàng dồn thêm trước cái nút thắt.
Còn một kiểu sai nữa nhẹ nhàng hơn nhưng ăn mòn lâu dài: bẩy rồi bỏ mặc. Dựng xong một quy trình rồi không ai cập nhật. Viết xong một tài liệu rồi để nó cũ dần. Giao việc cho người khác rồi thôi không nhìn lại. Đòn bẩy đâu phải thứ dựng một lần là xong đời — nó giống cái máy hơn, cần dầu và cần xem lại định kỳ. Một quy trình đúng của năm ngoái mà nay đã lệch thì mỗi ngày nó đang nhân cái lệch đó lên, âm thầm, cho tới lúc có người phát hiện ra.
Lợi tức trên thời gian
Trong chuyện tiền bạc, chúng ta quen hỏi một khoản đầu tư sinh lời bao nhiêu phần trăm. Nhưng ít ai hỏi câu tương tự cho thời gian, dù thời gian mới là thứ không in thêm được.
Tôi tập thói quen hỏi một câu trước mỗi việc lớn: giờ tôi bỏ vào đây sẽ còn trả lại gì sau 6 tháng nữa?
Có việc trả lời rõ ràng: sau 6 tháng nữa bài này vẫn còn người đọc, quy trình này vẫn còn chạy, người tôi đào tạo vẫn còn làm được việc. Có việc thì câu trả lời là con số 0 tròn trĩnh — làm xong là hết, và tháng sau vẫn phải làm lại từ đầu.
Tôi không cấm mình làm loại thứ hai, vì như đã nói, đời cần cả hai. Tôi chỉ đặt ra một mức sàn cho tuần của mình: ít nhất 3 giờ mỗi tuần phải rơi vào loại thứ nhất. Ba giờ nghe rất ít. Nhưng 3 giờ mỗi tuần, làm đều trong một năm, là hơn 150 giờ dồn vào những thứ còn nằm lại. Đủ để đổi hẳn hình dạng công việc của một người.
Điều khó không nằm ở con số. Nó nằm ở chỗ 3 giờ ấy luôn là 3 giờ dễ bị hoãn nhất — vì chúng chẳng có ai giục, chẳng có ai chờ, và hoãn thì hôm nay không ai thấy gì cả.
Nên tôi phải đối xử với 3 giờ đó như một cuộc hẹn với khách quan trọng: có khung giờ cố định trong tuần, ghi vào lịch, ai hỏi đúng khung đó thì tôi trả lời rằng tôi đã có hẹn rồi. Câu đó không sai chút nào. Người tôi hẹn là mình của 6 tháng sau — và đó đúng là người tôi lỡ hẹn nhiều nhất trong suốt nhiều năm.
Việc của hôm nay
Một việc, khoảng 30 phút, và nên làm ngay trong hôm nay khi mấy giờ trống vừa lấy lại hôm qua còn chưa bị ai chiếm mất.
Bước một: nhớ lại 3 câu hỏi mà tháng vừa rồi bạn phải trả lời nhiều lần nhất — cho khách, cho học viên, cho đồng nghiệp, cho người nhà. Chọn lấy câu bạn thấy mình lặp lại nhiều nhất.
Bước hai: dành 30 phút trả lời câu đó một lần cho thật đàng hoàng, ở dạng gửi lại được. Một bài viết ngắn cũng được, một trang hướng dẫn cũng được, một đoạn ghi âm cũng được. Đừng cầu toàn — thứ này chỉ cần đủ rõ để người khác đọc xong là hiểu.
Bước ba: lần tới có ai hỏi câu đó, gửi thứ bạn vừa làm, rồi nói chuyện tiếp từ chỗ đó trở đi.
Bạn vừa dựng đòn bẩy đầu tiên. Nó nhỏ, nhưng nó có đủ hình dạng của một đòn bẩy thật: một lần bỏ sức, nhiều lần thu về.
Muốn đi xa hơn một chút trong hôm nay thì làm thêm bước bốn: cho thứ vừa làm một chỗ ở cố định — một đường dẫn, một thư mục, một trang — sao cho lần sau bạn tìm lại được trong 10 giây. Rất nhiều thứ đáng giá đã được làm ra rồi chết vì không ai nhớ nó nằm ở đâu. Đòn bẩy chỉ bẩy được khi với tới nó dễ hơn là làm lại từ đầu.
Có điều đòn bẩy nào cũng cần nhiên liệu, và nhiên liệu của nó không phải thời gian. Bạn có thể ngồi trước màn hình đủ 3 giờ mà chẳng dựng nổi thứ gì, nếu 3 giờ đó bị cắt vụn ra thành 30 mảnh. Thứ nhiên liệu ấy tên là sự chú ý — và ngày mai chúng ta sẽ nói về nó, cùng cái giá mà một cái lịch kín bắt bạn trả cho nó.
Lưu Tâm: Tối nay chọn 1 câu hỏi bạn phải trả lời đi trả lời lại nhiều nhất tháng qua, rồi bỏ 30 phút trả lời nó một lần ở dạng gửi lại được. Đó là đòn bẩy đầu tiên của bạn.
Chúc bạn khai ngộ
Master Xuân Hùng
P.s: Sống trong mục tiêu.
Từ mục tiêu, con đường sẽ hiện dần ra.