Nhật ký khuôn #8: Tôi tưởng nhân bản chỉ là chép ra một bản — hết một ngày mới đếm ra 14 thứ mình chưa từng đặt tên

Sáng nay tôi ngồi xuống với một việc mà trong đầu tôi, nó nhỏ tới mức tôi còn không xếp nó vào danh sách việc chính: chép ngôi nhà thứ nhất ra thành ngôi nhà thứ hai. Cái nền tảng này tôi dựng xong rồi, mỗi ngày đã có người vào ra rồi — giờ chỉ là nhân nó ra thêm một bản. Photocopy một tờ giấy. Lúc 8 giờ sáng, tôi nghĩ việc đó mất một buổi.
Tối nay tôi đứng dậy khỏi bàn với một danh sách 14 thứ mình chưa từng đặt tên cho đủ.
Chuyện bắt đầu từ một cái danh sách tẻ nhạt nhất trần đời. Tôi mở ra xem mình đang có những cái két sao lưu nào — chỗ cất bản dự phòng của từng ngôi nhà, thứ mà cả năm không ai ngó tới, cho tới cái ngày phải ngó tới thì đã muộn. Bốn cái két. Bốn cái tên. Và bốn cái tên đó được đặt theo bốn kiểu khác nhau.
Không cái nào sai. Cái nào cũng đang làm đúng việc của nó. Chỉ là cái thứ nhất viết tắt, cái thứ hai viết đủ, cái thứ ba viết nửa nọ nửa kia — và cái thứ tư thì thừa một dấu gạch nối ở cuối, đứng lẻ loi ở đó, chắc từ một lần tôi gõ vội rồi bấm lưu.
Tôi ngồi nhìn bốn cái tên ấy khá lâu. Không phải vì chúng xấu. Mà vì tôi vừa nhận ra một chuyện: nếu ngay lúc này có người hỏi tôi cái két thứ ba là của nhà nào, tôi phải mở nó ra mới trả lời được.
Việc tôi tưởng đơn giản nhất lại là việc tôi hiểu nông nhất
Cái sai của tôi không nằm ở bốn cái tên đó. Nó nằm ở chỗ, mấy tuần trước, khi tôi nghĩ về chuyện nhân bản, trong đầu tôi hiện lên đúng một động tác: chép. Đã có sẵn một cái, làm thêm một cái y hệt. Xong.
Chép thì đúng là dễ thật. Phần chép, tôi làm xong trong buổi sáng. Cả phần còn lại của một ngày là để trả lời một câu hỏi mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải trả lời: từ giờ trở đi, làm sao phân biệt cái thứ hai với cái thứ nhất?
Tôi dựng cho bạn xem một cảnh, cảnh này tôi nghĩ ra thôi, nhưng tôi tin trong đó có chỗ bạn thấy quen. Bạn có một cửa hàng. Bạn thuộc nó như thuộc lòng bàn tay: hàng mới nằm góc nào, sổ sách để ngăn nào, chìa khóa kho treo ở đâu. Rồi bạn mở cửa hàng thứ hai — cùng biển hiệu, cùng cách bày hàng, cùng một quy trình. Nghe thì đó là nhân đôi. Nhưng kể từ hôm ấy, mọi câu nói trong đời làm ăn của bạn đều mọc thêm một cái đuôi. "Hết hàng rồi anh ơi" — kho nào? "Máy hỏng rồi anh ơi" — máy nào? "Em chuyển tiền rồi nhé" — tài khoản nào?
Nhân bản không cộng thêm việc cho bạn. Nó cộng thêm một câu hỏi vào trước mọi việc.
Chừng nào mới có hai cái, cái đuôi ấy chưa thành vấn đề — hỏi thêm một câu là ra. Tôi đang có hơn chục ngôi nhà như thế, và tới hôm nay tôi vẫn nhớ được gần hết. Đó mới chính là chỗ nguy hiểm. Trí nhớ tốt là thứ che mắt tôi lâu nhất.
Người sẽ mở cái này ra là một người lạ — và người lạ đó là tôi của tháng sau
Trí nhớ lúc mình đang làm là thứ trí nhớ giàu có nhất con người có. Lúc ấy tôi không chỉ nhớ mấy chữ cái. Tôi nhớ cả buổi chiều tôi gõ nó, nhớ vì sao lúc đó tôi viết tắt, nhớ cái việc dang dở bên cạnh đang giục tôi. Cái tên với tôi lúc đó không phải một cái tên — nó là cả một khúc phim.
Vấn đề là khúc phim ấy không nằm trong cái tên. Nó nằm trong đầu tôi. Mà đầu tôi thì mỗi ngày lại ghi đè lên chính nó một lượt.
Có một phép thử rất rẻ, bạn làm được ngay tối nay, không cần đi đâu cả: mở lại một thư mục bạn tự tay tạo cách đây một năm. Nhìn tên các file trong đó. Bạn sẽ gặp bản-cuối, rồi bản-cuối-2, rồi bản-cuối-sửa-lần-cuối. Cái nào là cái đang dùng thật? Bạn không biết. Người viết ra ba cái tên đó chính là bạn, và bạn cũng không biết.
Cho nên hôm nay tôi phải viết lại cái luật trong đầu mình: tôi không đặt tên cho tôi của hôm nay. Tôi đặt tên cho một người lạ. Người lạ ấy có thể là bạn nhân viên tôi sẽ tuyển tháng sau. Có thể là người tôi sẽ bàn giao lại cả ngôi nhà. Nhưng chín trên mười lần, người lạ ấy chính là tôi — tôi của tháng sau, mở lại đúng cái thư mục này, với một cái đầu không còn nhớ gì nữa.
Chỗ này bước ra khỏi máy móc rất nhanh: một cái tên mà chỉ mình bạn hiểu thì nó không phải cái tên. Nó là ghi chú riêng. Mà ghi chú riêng thì không giao cho ai được. Bạn thử nhìn quanh chỗ làm của mình xem có bao nhiêu thứ đang ở dạng ghi chú riêng như thế — cái danh sách khách quen nằm trong điện thoại bạn, cái quy trình chỉ bạn biết bấm nút nào trước nút nào. Rất nhiều người ôm việc không giao được cho ai, không phải vì việc đó khó, mà vì cả cái hệ thống ấy chỉ chạy được bên trong trí nhớ của họ.
Cái bẫy cay nhất hôm nay là một chữ cái
Chiều nay tôi ngồi làm đúng cái việc đó: bắt từng cái tên trong nhà mình phải nói được cho một người lạ nghe. Và tôi vấp ngay vào một cái khó rất riêng của người Việt mình: chữ của mình có dấu.
Tên đầy đủ của tôi là "Nghiêm Văn Hùng". Đó là cái tên để người đọc. Nhưng khi cái tên ấy phải đi vào bên trong máy móc — thành tên thư mục, thành địa chỉ một trang, thành dòng ghi chép của máy — thì nó buộc phải cởi hết dấu ra. Và cái lúc cởi dấu chính là lúc mọi thứ vỡ.
Vì nếu để người gõ tay, cùng một cái tên sẽ ra ba bốn hình dạng khác nhau: chỗ này viết rời từng chữ, chỗ kia viết dính liền, chỗ nữa lại thêm một chữ vào cho rõ nghĩa. Không chỗ nào sai cả. Chỉ là ba tháng sau, không ai còn biết chỗ nào mới là chỗ đúng — kể cả người đã gõ ra chúng.
Nên luật mới của tôi rất cứng: bản không dấu phải do máy tính ra, cấm gõ tay. Người gõ thì mỗi lần một kiểu, tùy hôm ấy vội hay thong thả. Máy tính thì chỉ ra một kết quả, hôm nay thế nào ba năm nữa vẫn thế.
Rồi tôi bắt máy làm việc đó. Và tôi phát hiện ra chính cái máy cũng sai. Sai ở đúng một chữ cái.
Chữ Đ.
Cách bỏ dấu thông thường của máy chạy trên một giả định: chữ có dấu là chữ thường đội thêm cái mũ, gỡ mũ ra là xong. "Ấ" gỡ mũ thành "A". "Ế" gỡ mũ thành "E". Đúng hết. Nhưng "Đ" thì không phải chữ "D" đội mũ — nó là một chữ riêng trong bảng chữ cái của tiếng Việt, cái gạch ngang kia là một phần thân thể nó chứ không phải cái mũ. Máy gỡ mãi không ra. Thế là chữ "Đức" đi qua máy thì thành "Đuc" — nửa nọ nửa kia, đứng đó, trông vẫn ra dáng một cái tên.
Tôi phải dạy riêng cho máy đúng một dòng, để nó biết chữ Đ phải đọc là chữ D. Một dòng thôi. Nhưng cái làm tôi ngồi lặng đi không phải là một dòng đó.
Cái sai đắt nhất trong đời làm nghề không phải cái mình biết là mình chưa biết. Là cái mình tưởng nó tự động đúng.
Cái mình biết mình chưa biết thì mình đi hỏi, đi tra, đi học. Nó làm mình chậm chứ không làm mình gãy. Còn cái mình tưởng nó tự động đúng thì mình không bao giờ đi kiểm — có ai đi kiểm lại điều hiển nhiên bao giờ. Giao một việc cho người rồi thôi không ngó lại, vì "việc này ai chả làm được". Ký một tờ hợp đồng mà không đọc mục cuối, vì "mẫu này chỗ nào chả thế". Cái sai loại đó nằm im hàng tháng trời, không kêu một tiếng nào — rồi nó lên tiếng đúng vào ngày mình cần nó nhất.
Thứ tôi làm cuối cùng không phải là đổi tên. Là làm giấy khai sinh.
Sau một ngày như thế, cái tôi mang về không phải mấy cái tên nhìn cho đều mắt. Là một thói quen mới.
Từ nay, mỗi ngôi nhà tôi dựng ra đều phải có một tấm thẻ đặt ngay cửa. Trên thẻ ghi mấy dòng, ít thôi:
- Tên đầy đủ có dấu — dòng này cho người đọc.
- Tên không dấu — dòng này cho máy đọc, và do máy tự viết. Tôi không được phép gõ vào đây.
- Một mã số riêng, cấp một lần lúc nhà ra đời, không bao giờ đổi. Kể cả khi ngôi nhà đó đóng cửa, con số ấy cũng không cho nhà nào dùng lại.
- Nhà này thuộc hạng nào, và ai đang là người cầm lái nó.
Nghe rất tẻ. Điền chưa hết một phút. Nhưng bạn để ý dòng thứ ba: mã số không đổi, không cho dùng lại. Đó là dòng tôi tâm đắc nhất, vì nó là dòng duy nhất trên tấm thẻ mà thời gian không chạm vào được.
Tên thì đổi được. Chủ thì sang tay được. Nhà thì sơn lại được, sửa lại được, thậm chí đập đi xây lại được. Cái không được đổi là con số. Giống hệt số nhà trên một con phố: bạn sơn tường màu gì cũng được, trồng lại cây gì trước cửa cũng được — người đưa thư vẫn tìm ra bạn, vì thứ họ đọc không phải màu sơn. Là con số gắn trên tường.
Và còn một dòng nữa trên tấm thẻ, dòng hôm nay tôi thích nhất: dấu vân tay.
Chuyện là các ngôi nhà của tôi đúc ra từ cùng một cái khuôn. Khi tôi tìm thấy một chỗ hỏng trong khuôn và vá nó lại, tôi phải đi vá tiếp từng nhà con. Rồi câu hỏi muôn thuở hiện ra: nhà này đã được vá chưa? Trước hôm nay, để trả lời câu đó tôi phải mở cả hai nhà ra rồi so từng phần với nhau — nghĩa là phải có cả hai trong tay, phải ngồi xuống, phải mất một lúc lâu. Nhân lên hơn chục nhà thì đó là trọn một buổi chiều, mà buổi chiều ấy không đẻ ra được thứ gì mới cả.
Bây giờ mỗi nhà mang sẵn trên thẻ một chuỗi 12 ký tự — dấu vân tay của cái khuôn nó đang mặc trên người. Hai nhà cùng chuỗi là cùng một bản. Khác chuỗi là biết ngay có đứa chưa được vá. Chiều nay tôi đo thử hai ngôi nhà đầu tiên: hai chuỗi khác nhau. Nhìn phát là xong, không phải mở nhà nào ra cả.
Phải có cả hai trong tay. Phải ngồi xuống. Phải so từng phần. Nhân lên hơn chục nhà là mất trọn một buổi chiều — mà buổi chiều đó không đẻ ra thứ gì mới.
LÊN NGƯỜI NÓ
Cùng chuỗi là cùng một bản. Khác chuỗi là biết ngay có đứa chưa được vá. Không phải mở nhà nào ra cả.
Viết xong luật, việc kế tiếp tôi làm là phá luật
Nghe tới đây thì có vẻ tôi đã dọn xong xuôi rồi. Chưa. Chuyện làm tôi ngượng nhất trong cả ngày hôm nay xảy ra ngay sau đó.
Cái luật đặt tên tôi vừa kể ở trên, chiều nay tôi viết xong nó. Viết thành bảng, ghi rõ từng loại đồ vật phải mang dấu gì. Xong xuôi, chúng tôi chuyển sang việc kế tiếp: dựng một cái máy tự chạy mỗi sáng để soi lại cả hệ thống.
Và cái máy vừa ra đời ấy mang một cái tên trống trơn. Không một cái dấu nào. Sáu cái máy dựng trước đó đều có dấu đủ cả — cái thứ bảy, cái ra đời sau khi luật vừa được viết ra, thì không.
Không phải một tuần sau. Không phải hôm sau. Ngay ở việc kế tiếp.
Tôi kể chuyện này ra không phải để tự trách. Tôi kể vì nó chốt lại giúp tôi một điều tôi đã ngờ ngợ từ lâu mà chưa dám nói thành câu:
Một cái luật chỉ nằm bằng chữ thì đến người viết ra nó cũng quên sau mười lăm phút.
Bạn thử nghĩ mà xem, ai trong chúng ta cũng có một cuốn sổ như thế. "Từ mai dậy sớm." "Từ tháng này tiêu ít lại." "Từ giờ việc gì cũng ghi ra trước khi làm." Những cái luật ấy không sai. Chúng đúng, chúng hay, chúng được viết ra trong một buổi tối rất tỉnh táo. Chỉ có mỗi một chuyện: chúng được cất vào cái nơi tệ nhất trên đời để cất một lời hứa — trí nhớ.
Nhưng cái tôi đổi hôm nay không phải là hứa sẽ nhớ kỹ hơn. Tôi đổi thời điểm.
Cái tên không được đặt lúc dọn dẹp. Nó phải được đặt lúc khai sinh — trong đúng cái phút thứ nhất, khi thứ đó vừa ra đời và chưa có ai kịp dùng tới nó. Vì đây là chỗ giá cả thay đổi một cách tàn nhẫn: đặt tên lúc mới sinh mất mười giây; còn đổi tên khi nó đã sống, đã có người ra vào, đã có thứ khác trỏ vào nó — thì cái giá là cả ngôi nhà tối đi một lúc.
Cái cũ là bài học. Cái mới thì không có ngoại lệ.
Nói tới đây thì bạn đoán được phản xạ tiếp theo của tôi rồi. Đếm ra bảy chỗ đang lệch, thì đi sửa cả bảy chứ gì nữa.
Tôi đã suýt làm thế. Và nếu tôi làm thế, hôm nay đã thành một ngày hỏng.
Vì như vừa nói: đổi tên một thứ đang sống không phải là gõ lại mấy chữ cái. Cái tên cũ chính là địa chỉ mà mọi thứ khác đang trỏ vào. Đổi nó đi thì mọi thứ đang trỏ vào đó chỉ vào một chỗ trống. Vá một chỗ, thủng ba chỗ. Mà đổi lại được gì? Mấy cái tên nhìn cho đều mắt. Không đáng.
Nên tôi chốt một luật, và tôi viết nó bằng chữ to nhất trong đầu mình:
Cái đã qua là bài học — giữ nguyên, chỉ cần khai nó ra. Cái mới thì không có ngoại lệ.
"Khai ra" nghĩa là gì? Là tôi mở một tờ giấy, viết xuống rành mạch: chỗ này đang mang tên kiểu cũ, vì hồi ấy tôi chưa có luật; chỗ kia lệch mẫu, cố ý để nguyên, không phải bỏ sót. Hết. Không sửa gì cả. Từ lúc có tờ giấy đó, bảy chỗ lệch thôi không còn là bảy quả mìn nữa — chúng thành bảy cái mốc có người canh.
Và tôi tin rất nhiều người đang đứng lại đúng ở chỗ này. Họ nhìn lại mấy năm vừa rồi và thấy một đống thứ làm chưa tới: danh sách khách quen mỗi nơi ghi một kiểu, cái kho tài liệu mở ra không biết bản nào mới nhất, trang bán hàng viết vội từ năm ngoái vẫn treo nguyên ở đó. Nhìn cái đống ấy thì thấy nặng quá. Muốn làm cho đúng thì phải dọn hết chỗ này đã. Mà dọn hết thì mất cả tháng. Thôi để tuần sau.
Rồi tuần sau lại có việc gấp. Và cái đống ấy dày thêm một lớp.
Tôi muốn nói với bạn đúng cái điều hôm nay tôi tự nói với mình: bạn không cần sửa lại toàn bộ quá khứ của mình để bắt đầu làm đúng. Quá khứ chỉ đòi bạn một việc thôi — gọi tên nó ra, đừng giấu nó đi, đừng vờ như nó không có ở đó. Còn cái không được phép có ngoại lệ là cái tiếp theo. Là việc bạn sắp bắt tay vào trong tuần này. Là người khách bạn sắp nhận. Là ngôi nhà tiếp theo.
- Đếm ra 7 chỗ lệch, định sửa cả 7 cho đều mắt.
- Đổi tên thứ đang sống: mọi thứ trỏ vào nó chỉ vào chỗ trống. Vá một chỗ, thủng ba chỗ.
- Dọn hết thì mất cả tháng, nên "thôi để tuần sau". Tuần sau lại có việc gấp.
- Kết quả: chưa dọn được gì, mà cái mới vẫn tiếp tục đẻ ra lệch.
- Mở một tờ giấy: chỗ này tên kiểu cũ vì hồi đó chưa có luật, cố ý để nguyên.
- Không đụng vào thứ đang sống. Không ai phải chờ, không ngôi nhà nào tối đi.
- 7 chỗ lệch thôi làm mìn, thành 7 cái mốc có người canh.
- Cái sinh ra từ hôm nay: đặt tên ngay phút đầu tiên, không có ngoại lệ.
Bốn cái tên lệch, và cái dấu gạch nối thừa
Cuối ngày tôi mở lại đúng cái danh sách bốn cái két sao lưu lúc sáng. Vẫn bốn cái tên ấy. Vẫn cái dấu gạch nối thừa đứng lẻ loi ở cuối cái thứ tư.
Tôi để nguyên cả bốn. Kể cả cái thừa dấu gạch nối. Tôi chỉ viết bên cạnh một dòng: mấy cái này có từ hồi chưa có luật.
Lạ thật, viết xong đúng một dòng đó thì tôi nhìn chúng khác hẳn. Sáng nay chúng là bốn cái lỗi làm tôi khó chịu. Tối nay chúng là bốn cái mốc, cắm dọc quãng đường tôi đã đi qua trong lúc chưa biết là mình cần cắm mốc. Chúng ghi lại rằng tôi đã từng ở đó, đã từng gõ vội, và đã từng không biết.
Còn ngôi nhà tiếp theo, cái ngôi nhà chưa ra đời — việc đầu tiên tôi làm cho nó sẽ không phải là dựng tường. Là làm cho nó một tờ giấy khai sinh. Mười giây.
Cái giá của việc bỏ qua mười giây ấy, hôm nay tôi vừa trả xong. Trả bằng trọn một ngày.
Nếu bạn đọc tới dòng này mà trong đầu vừa hiện lên một thư mục nào đó, một cuốn sổ nào đó, một chỗ nào đó trong công việc mà chỉ mình bạn mở ra là hiểu — thì bài này đã làm xong việc của nó rồi. Đừng vội đi dọn cả cái kho. Chỉ cần khai nó ra một dòng. Rồi thứ tiếp theo bạn tạo ra, hãy đặt tên cho nó đủ rõ ngay từ giây đầu tiên, như người ta đặt tên cho một đứa trẻ.
Sai lầm hôm nay không lấy đi của tôi thứ gì cả. Nó chỉ đòi tôi một ngày — để đổi lấy một thứ mà mười năm nữa tôi vẫn còn dùng.
Chúc bạn khai ngộ
Master Xuân Hùng
P.s: Sống trong mục tiêu.
Từ mục tiêu, con đường sẽ hiện dần ra.