Phản xạ thành công: đến một lúc, bạn không còn thời gian để nghĩ

Bạn thân mến,
Tôi muốn bắt đầu bằng một ván cờ.
Bạn hình dung giúp tôi cảnh này — cảnh tôi dựng ra để hai chúng ta cùng nhìn, không phải chuyện của ai cụ thể. Hai người ngồi trước bàn cờ. Mỗi bên có đúng một phút. Không phải một phút cho mỗi nước đi. Một phút cho cả ván, từ nước đầu tiên tới nước cuối cùng.
Ở ván mười phút, người ta còn nói được câu quen thuộc: "Khoan đã, để tôi tính."
Ở ván năm phút, câu đó rút lại còn: "Có mùi rồi, đánh."
Còn ở ván một phút thì lấy đâu ra thời gian mà ngồi triết lý.
Không ai kịp hỏi trong đầu: quân xe này đang đi đâu, quân tượng kia đang tính gì, đối thủ có ý đồ dài hạn thế nào. Hỏi xong một câu là hết cờ.
Vậy mà ván cờ đó vẫn có người thắng người thua. Và người thắng thường thắng đi thắng lại.
Câu hỏi làm tôi nghĩ mãi là: nếu không có thời gian để nghĩ, thì cái gì đang làm việc thay cho suy nghĩ?
Cái làm việc thay cho suy nghĩ
Câu trả lời là thứ đã được nén lại từ trước.
Người chơi lâu năm không tính từ đầu ở mỗi nước. Họ đã gặp thế cờ na ná như vậy hàng nghìn lần rồi. Cái đầu không dò từng ô nữa — nó nhận ra cả một mảng quen thuộc, và biết ngay mảng đó thường dẫn tới đâu.
Nói cho gọn: họ không nghĩ nhanh hơn bạn. Họ chỉ không phải bắt đầu từ con số 0.
Tôi gọi thứ đó là phản xạ thành công.
Hai chữ này ban đầu tôi gọi ra cho riêng mình, từ những gì đã đi qua. Gọi ra rồi thì tò mò — tôi thử đi tìm xem đã có ai nói tới thứ này chưa.
Hóa ra là có. Cụm chữ đó đã xuất hiện trong mấy tài liệu gắn với W. Clement Stone và Napoleon Hill, nói một ý rất gần với điều tôi vừa gọi tên.
Cảm giác lúc ấy là đồng điệu. Giống như đi một quãng dài trong đêm, tưởng chỉ có mình mình, rồi cúi xuống thấy dưới đất có dấu chân của ai đó — cũng đúng lối này.
Những thứ kiểu này người ta không nghĩ ra bằng cách ngồi nghĩ. Nó thường được đổi bằng một quãng khá đau, và phải qua được cái đau đó rồi mới gọi được tên thứ mình vừa đi qua. Mà qua được thì không phải ai cũng qua.
Nên thấy dấu chân của người đã đi qua đúng quãng ấy, thứ tôi nhận về không phải là mất phần. Tôi nhận được một tin: lối này đã có người đi lọt.
Nên tôi không nhận mình là người đầu tiên, mà cũng không đi tranh chuyện ai đặt tên trước. Ai đi đủ sâu vào cùng một loại trải nghiệm thì hay dừng lại ở cùng một chỗ thôi.
Điều tôi quan tâm hơn là nó đáng được lôi ra soi cho kỹ, vì đây là chỗ tôi thấy nhiều người làm nghề đang thiếu mà không biết mình thiếu.
Còn nếu bạn đọc tới đây mà thấy quen — kiểu từng tự rút ra một điều gì đó trong nghề rồi mới biết người ta đã gọi tên nó từ lâu, hoặc từng trả giá cho một ca xong mới thật sự hiểu — thì phần dưới đây tôi viết cho đúng người như vậy.
Phản xạ ở đây không phải phản xạ kiểu bác sĩ gõ nhẹ vào đầu gối rồi chân giật lên. Cái đó có sẵn từ lúc sinh ra, không ai luyện.
Cái tôi muốn nói là loại phản xạ luyện mà thành. Nó vốn là cả một chuỗi việc — nhìn, nhận ra, cân nhắc, quyết, làm — nhưng bị nén xuống còn vài giây, tới mức người ngoài nhìn vào tưởng là bản năng.
Thói quen và phản xạ không phải một thứ
Chỗ này tôi thấy hay bị gộp làm một, mà gộp là hỏng.
Thói quen tốt là: tôi biết việc đúng cần làm, và tôi làm nó đều đặn.
Sáng dậy đọc sách. Tuần ba buổi tập. Ngày viết một bài. Mỗi sáng gọi cho năm khách cũ. Cuối tháng mở sổ ra soát lại con số.
Những việc đó có một điểm chung: bạn biết trước là mình sẽ làm. Không ai bất ngờ ập vào. Bạn có toàn quyền chọn giờ, chọn chỗ, chọn tâm trạng.
Phản xạ tốt thì khác hẳn: khi một chuyện bất ngờ ập tới, bạn nhận ra ngay đâu là chỗ quan trọng, và tay bạn đi đúng hướng có lợi.
Không ai báo trước. Không chọn được giờ. Và thường thì nó tới vào đúng lúc bạn đang mệt nhất.
- Bạn biết trước hôm nay phải làm gì
- Chọn được giờ, chọn được chỗ
- Hôm nay lỡ thì mai làm bù
- Đo bằng số lần lặp lại
- Quyết định phần lớn những ngày bình thường
- Không ai báo trước một câu nào
- Không chọn được giờ, thường tới lúc đang mệt
- Lỡ là mất, không có lần thứ hai
- Đo bằng thời gian từ lúc thấy tới lúc làm
- Quyết định vài chục giây đắt nhất trong năm
Nói ngắn lại thì tôi định nghĩa thế này:
Thói quen thành công là làm đúng một cách đều đặn.
Phản xạ thành công là làm đúng trước khi kịp có đủ thời gian để nghĩ cho thật lâu.
Thói quen chính là cái lò luyện ra phản xạ
Đọc tới đây có thể bạn nghĩ tôi đang chê thói quen để đề cao phản xạ. Không phải.
Hai thứ đó không đứng đối diện nhau. Chúng đứng nối đuôi nhau.
Không ai tự nhiên có phản xạ. Phản xạ là cái còn lại sau khi bạn đã lặp một việc đủ nhiều lần, gặp đủ nhiều biến thể của nó, và sai đủ nhiều kiểu.
Bạn để ý nấc thứ ba chứ? Gặp thật. Đây là nấc hay bị bỏ nhất.
Người học nhiều mà không ra trận thì dừng lại ở nấc hai suốt nhiều năm. Kiến thức thì đầy, hỏi gì cũng trả lời được, nhưng tới lúc chuyện thật ập tới thì vẫn phải ngồi tính từ đầu — vì cái đầu chưa có mẫu nào để đối chiếu.
Còn người ra trận nhiều mà không bao giờ ngồi lại nhìn lại thì mắc ở nấc ba: va hoài, đau hoài, nhưng lần sau vẫn va đúng chỗ cũ.
Điều đáng gờm ở một người giỏi
Người ngoài nhìn vào một người làm nghề lâu năm thường nghĩ: chắc đầu óc người này chạy nhanh hơn mình.
Tôi thì nghĩ khác. Cái đáng gờm không nằm ở tốc độ nghĩ.
Điều người khác phải ngồi nghĩ mới làm được, thì họ gần như tự động làm đúng.
Cùng một tình huống, hai người cùng nhận được thông tin như nhau. Người thứ nhất phải mở ra từ đầu: chuyện gì đang xảy ra, có mấy khả năng, mỗi khả năng dẫn tới đâu. Người thứ hai thì đã thấy ngay chuyện này thuộc loại nào, và loại đó thường có hai ba đường ra.
Người thứ nhất đang tính. Người thứ hai đang chọn.
Tính thì tốn thời gian. Chọn thì gần như không tốn.
Phản xạ xấu cũng được luyện y hệt như vậy
Và đây là chỗ tôi muốn bạn dừng lâu nhất trong cả bài.
Cái lò luyện phản xạ không phân biệt tốt xấu. Nó chỉ luyện cái gì được lặp nhiều.
Nếu suốt ba năm, cứ mỗi lần khách kêu đắt là bạn giảm giá, thì bạn không hề "chưa có phản xạ bán hàng". Bạn có rồi. Chỉ là bạn đã luyện thành công một phản xạ giảm giá.
Nếu mỗi lần doanh số tụt là bạn nói "thị trường khó quá", nói đủ nhiều lần, thì câu đó thành phản xạ đầu tiên bật ra trước cả khi bạn kịp mở sổ ra nhìn.
Nếu mỗi lần có việc khó là bạn để sang mai, thì việc hoãn cũng thành phản xạ.
Không ai cố ý luyện mấy thứ đó. Nhưng cái lò vẫn chạy, ngày nào cũng chạy, dù bạn có để ý hay không.
Cho nên câu hỏi không phải là "tôi đã có phản xạ chưa".
Câu hỏi là: mấy năm vừa rồi, tôi đang luyện cho mình những phản xạ nào?
Chuyện này không dừng ở bàn cờ
Bạn thử soi lại vài cảnh rất quen trong nghề của mình.
Một người nhắn tin hỏi giá lúc mười giờ tối. Người chưa luyện thì sáng mai mới trả lời, và trả lời bằng đúng một con số. Người đã luyện thì nhận ra ngay: người này chưa hỏi giá, người này đang hỏi "tôi có đáng bỏ tiền không" — và câu trả lời phải chạm vào chỗ đó.
Một khách cũ im lặng ba tháng rồi bỗng vào xem trang của bạn. Người chưa luyện thì không thấy gì cả, vì có ai báo đâu. Người đã luyện thì biết đó là một tín hiệu, và biết việc cần làm ngay trong hôm đó là gì.
Một buổi sáng mở máy, số người ghé qua vẫn như mọi hôm, mà hộp tin nhắn thì im. Người chưa luyện thì thấy hơi lạ rồi thôi. Người đã luyện thì đi thẳng vào chỗ hay hỏng nhất, không mất ba ngày mò mẫm.
Cả ba cảnh trên đều không cho bạn ba ngày để nghĩ. Chúng mở ra rồi đóng lại rất nhanh, và phần lớn thì đóng lại êm ru, không ai biết vừa có gì đi qua.
Mặt trái: có lúc phản xạ quay lại cắn chủ
Tới đây tôi phải nói phần mà người ta ít nói, vì nếu bỏ qua thì bài này thành một lời khuyên nửa vời.
Phản xạ được luyện ra trong một hoàn cảnh nhất định. Đổi hoàn cảnh mà giữ nguyên phản xạ thì chính nó thành cái bẫy.
Người chơi giỏi một loại cờ, sang bàn cờ khác luật, mấy nước đầu thường đi rất tự tin và rất sai. Không phải vì họ kém đi. Vì cái đầu vẫn nhận ra mẫu quen, mà mẫu quen đó không còn đúng ở bàn cờ mới.
Trong nghề thì chuyện này xảy ra âm thầm hơn nhiều. Cách bán từng chạy ngon trong nhiều năm, tới lúc nhóm khách đổi thế hệ thì thôi ăn — nhưng người bán vẫn làm y như cũ, và làm rất nhanh, rất dứt khoát. Nhanh và dứt khoát về đúng hướng đã hết đúng.
Có ba dấu hiệu cho thấy một phản xạ đang hết hạn:
Một: việc làm y như mọi khi mà kết quả cứ nhạt dần, và cách chữa duy nhất bạn nghĩ ra là làm nhiều hơn nữa.
Hai: bạn bực khi có người hỏi "sao lại làm thế", vì câu trả lời thật lòng là "xưa nay vẫn thế".
Ba: người mới vào nghề làm khác bạn, bạn thấy chướng, nhưng họ ra kết quả.
Cách chữa không phải bỏ hết phản xạ đi làm lại từ đầu. Cách chữa là mỗi năm một lần, lôi vài phản xạ đắt nhất của mình ra và hỏi: hoàn cảnh sinh ra nó còn không?
Ba loại việc đừng bao giờ giao cho phản xạ
Và còn một ranh giới nữa, tôi nghĩ còn quan trọng hơn.
Phản xạ hợp với việc gặp nhiều lần, sai thì sửa được, và sai một lần không chết ai. Có ba loại việc nằm ngoài vùng đó, và với chúng thì chậm mới đúng:
Việc không quay lại được. Ký một cam kết dài hạn, dồn hết vốn vào một chỗ, cắt đứt một mối quan hệ làm ăn. Loại này gặp ít nên bạn không đủ số lần để luyện thành mẫu, mà sai thì không có ván sau để sửa.
Việc dính tới người, lúc mình đang giận. Cơn giận cũng nén rất nhanh và cũng ra quyết định rất dứt khoát — nhìn y hệt phản xạ. Nhưng nó nén sai thứ.
Việc mà thắng thua chỉ lộ ra sau nhiều năm. Chọn hướng đi cho cả cơ nghiệp chẳng hạn. Phản xạ được nuôi bằng phản hồi nhanh; chỗ nào phản hồi mất ba năm mới về thì nó không học được gì cả.
Nói gọn lại: phản xạ để dành cho những việc lặp lại trong tuần, không phải cho những việc quyết định cả một chương đời.
Vậy luyện phản xạ bắt đầu từ đâu
Tôi không tin vào cách "cố phản ứng nhanh hơn". Bảo một người đang lúng túng hãy nhanh lên thì họ chỉ lúng túng nhanh hơn.
Chỗ bắt đầu đúng là giảm số thứ phải nghĩ lúc chuyện xảy ra, bằng cách nghĩ trước từ hôm nay, lúc còn thong thả.
Ba việc rất cụ thể, và cả ba đều làm được trong tuần này:
Một. Lấy ra ba tình huống bạn gặp đi gặp lại trong nghề — kiểu như khách kêu đắt, khách im lặng giữa chừng, tháng ế hơn tháng trước. Với mỗi tình huống, viết sẵn ra hai ba khả năng thường gặp và việc cần làm đầu tiên. Viết một lần, dùng nhiều năm.
Hai. Định trước ngưỡng cho vài quyết định hay lặp lại. Giảm giá tới mức nào thì thôi. Người hỏi tới câu thứ mấy thì mình chủ động mời. Định trước lúc đầu còn lạnh, để lúc đầu nóng khỏi phải quyết.
Ba. Mỗi tuần dành ra hai mươi phút nhìn lại đúng một tình huống mình xử lý chưa đẹp. Không phải để tự trách. Chỉ để trả lời một câu: lần sau gặp lại, việc đầu tiên mình làm sẽ là gì.
Ba việc đó nghe rất nhỏ. Nhưng đó chính là ba nấc giữa của cái lò ở trên — lặp, gặp, nhận mẫu — được làm một cách có chủ ý thay vì để nó tự chạy hoang.
Còn nhánh thứ hai thì nằm ngoài cái đầu bạn: bạn phải nhìn thấy được chuyện gì đang xảy ra trong nhà mình. Không ai luyện được phản xạ trong bóng tối. Người chơi cờ ít ra còn thấy cả bàn cờ; nhiều người làm nghề thì không thấy hôm nay có bao nhiêu người ghé qua, ai vừa quay lại, chỗ nào khách rụng nhiều nhất. Không thấy thì không có gì để nhận ra, và không có gì để nhận ra thì không có phản xạ nào mọc lên được cả.
Đó là lý do tôi coi việc dựng chỗ đứng của riêng mình và cuốn sổ khách của riêng mình là việc nền, chứ không phải việc phụ. Nó là cái bàn cờ để bạn nhìn.
Quay lại ván cờ một phút
Hai người ngồi trước bàn cờ, mỗi bên một phút. Người thắng không phải người thông minh hơn trong sáu mươi giây đó.
Người thắng là người đã trả tiền trước — trả bằng hàng nghìn ván đã chơi, hàng nghìn thế cờ đã gặp, và cả những ván thua mà họ chịu ngồi xem lại.
Tới lúc lên bàn, họ không mang theo sự thông minh. Họ mang theo cái đã nén sẵn.
Nghề của bạn cũng đang có một cái đồng hồ như vậy, chỉ là nó không kêu tích tắc cho bạn nghe. Sẽ có những khoảnh khắc mà toàn bộ mấy năm chuẩn bị được quy đổi ra trong vài chục giây: một người quan trọng gọi tới, một cánh cửa mở ra, một chuyện hỏng cần chặn ngay.
Lúc đó bạn sẽ không kịp học thêm gì nữa. Bạn chỉ dùng được thứ đã nằm sẵn trong người.
Nên việc của hôm nay, và của mọi ngày bình thường, là bỏ vào trong người thứ mà ngày quyết định sẽ lấy ra dùng.
Ở bài sau tôi sẽ nói kỹ về chính mấy chục giây đó — vì sao nó ít khi báo trước, và vì sao người giỏi hơn vẫn thua người nhận ra sớm hơn.
Lưu Tâm: Tối nay bạn thử làm đúng một việc. Nhớ lại ba lần gần nhất bạn phải phản ứng gấp trong nghề — một tin nhắn khó, một con số tụt, một lời từ chối. Với mỗi lần, viết ra câu đầu tiên bật lên trong đầu bạn lúc đó. Viết trung thực, kể cả khi nó là "chết rồi" hay "thôi giảm giá vậy". Ba câu đó chính là ba phản xạ bạn đang có thật, chứ không phải ba phản xạ bạn nghĩ là mình có. Nhìn thẳng vào chúng là đã bắt đầu luyện lại rồi.
Chúc bạn khai ngộ
Master Xuân Hùng
P.s: Sống trong mục tiêu.
Từ mục tiêu, con đường sẽ hiện dần ra.