Quản năng lượng thay vì quản thời gian: 4 giờ tỉnh táo hơn 10 giờ cạn kiệt

Bạn thân mến,
Hôm qua bạn đặt 3 khối làm việc sâu vào lịch tuần sau. Hôm nay tôi phải nói với bạn điều mà một cái lịch đẹp không nói được.
Bạn có thể ngồi vào đúng khối, đúng giờ, tắt hết thông báo, cửa đóng kín — và vẫn ngồi đó 90 phút mà chẳng ra được thứ gì ra hồn. Không phải vì bạn thiếu kỷ luật. Vì lúc bạn ngồi xuống, cái bình đã cạn.
Đây là chỗ mà mọi phương pháp sắp xếp thời gian đều im lặng. Chúng chia ngày thành các ô đều nhau, như thể giờ nào cũng như giờ nào. Nhưng bạn biết rõ là không phải: có buổi sáng bạn viết một mạch xong cả bài, và có buổi chiều bạn ngồi 2 tiếng chỉ để sửa đúng một câu.
Cùng một người. Cùng số phút. Khác nhau ở thứ không nằm trong lịch.
Điều này nghe hiển nhiên khi đọc, nhưng ít khi được đưa vào cách chúng ta lập kế hoạch. Bạn xếp lịch tuần dựa trên số giờ còn trống, chứ mấy ai xếp dựa trên chỗ nào trong tuần mình còn tỉnh táo. Lịch thì đầy những ô đều tăm tắp, còn người thì lên xuống theo sóng — và gần như mọi kế hoạch vỡ đều bắt đầu từ khoảng cách giữa 2 thứ đó.
Thời gian thì đều, năng lượng thì không
Thời gian là tài nguyên phẳng: 60 phút nào cũng bằng 60 phút. Năng lượng thì lên xuống theo sóng, và cái sóng đó có hình dạng khá ổn định ở mỗi người.
Phần lớn chúng ta có một quãng đầu ngày mà đầu óc trong nhất — chưa bị lời ai chen vào, chưa mang theo dư âm của cuộc trò chuyện nào. Rồi có một quãng chùng xuống, thường sau bữa trưa, khi làm gì cũng thấy nặng. Rồi có một quãng tỉnh lại nhẹ vào cuối chiều hoặc tối, tùy người.
Chuyện đáng nói không phải là cái sóng đó. Ai cũng có. Chuyện đáng nói là hầu hết chúng ta xếp việc ngược với nó.
Buổi sáng, lúc đầu óc trong nhất, ta dùng để dọn hộp thư, trả lời tin nhắn, họp mấy cuộc mở màn. Đây toàn là việc mà một cái đầu mệt cũng làm được. Rồi tới chiều, khi bình đã vơi, ta mới ngồi xuống với việc khó nhất trong ngày — thứ lẽ ra cần phần tốt nhất của mình.
Sau vài năm sống như vậy, người ta kết luận rằng mình không hợp với việc sáng tạo, hoặc mình không đủ giỏi cho việc khó. Sự thật hiền hơn nhiều: họ chỉ toàn gặp việc khó vào lúc trong người chẳng còn gì.
Tôi từng sống đúng như vậy nhiều năm. Sáng dậy, việc đầu tiên là mở hộp thư — vì nó dễ, và vì nó cho cảm giác mình đang bắt đầu ngày làm việc một cách có trách nhiệm. Nửa tiếng sau, hộp thư sạch, còn cái đầu tôi đã mang theo 8 mối bận tâm của người khác. Tới lúc ngồi vào việc của mình, tôi không còn là người vừa thức dậy nữa. Tôi là người vừa xử lý xong 8 việc.
Chỉ cần đảo thứ tự — làm việc của mình trước, mở hộp thư sau — là chất lượng buổi sáng đổi hẳn. Không thêm phút nào cả. Chỉ khác ở chỗ thứ gì được ăn phần ngon nhất của ngày.
Xếp việc theo sóng
Cách sửa không phức tạp: xếp loại việc theo mực năng lượng, thay vì theo thứ tự việc nào tới trước.
Sáng trong đầu nhất thì dọn hộp thư và họp. Trưa chùng xuống thì cố ngồi viết. Tối cạn kiệt thì mở lại việc khó vì thấy áy náy. Việc quan trọng luôn được làm bằng phần thừa của một ngày.
THEO SÓNG
Quãng đầu óc trong nhất dành trọn cho thứ cần suy nghĩ. Quãng chùng dành cho việc tay chân: trả lời, sắp xếp, dọn dẹp. Quãng tỉnh lại buổi chiều dành cho gặp gỡ và trao đổi.
Muốn xếp thuận sóng thì phải biết sóng của mình chạy thế nào, mà cái này không ai nói giúp bạn được. Có người tỉnh nhất lúc 5 giờ sáng, có người tới 22 giờ mới vào guồng. Cả hai đều bình thường. Đừng bắt mình theo lịch của một người khác chỉ vì họ nổi tiếng.
Cách biết thì rẻ: ghi lại 5 ngày. Mỗi ngày 3 lần — sáng, trưa, chiều — cho mình một điểm từ 1 tới 5 về độ tỉnh táo. Sau 5 ngày bạn sẽ thấy một cái hình lặp lại. Cái hình đó chính là bản đồ giờ của bạn, và nó đáng giá hơn mọi lời khuyên dậy sớm.
Cũng phải nói cho công bằng: sóng năng lượng không cố định suốt đời. Nó đổi theo giai đoạn sống. Người có con nhỏ, người đang chăm bố mẹ ốm, người vừa qua một biến cố — sóng của họ thấp hơn và ngắn hơn, và đó là chuyện bình thường chứ không phải dấu hiệu yếu kém.
Trong những giai đoạn như thế, việc cần làm không phải là ép mình theo lịch cũ. Là hạ khối xuống còn 45 phút, giữ đúng một việc quan trọng mỗi ngày, và chấp nhận rằng mình đang chạy ở số thấp. Chạy số thấp mà đều thì vẫn tới đích. Ép số cao khi bình đã cạn thì hỏng máy.
Mệt mỏi quyết định — thứ hao mòn không ai tính
Có một loại hao hụt mà chúng ta hiếm khi tính vào: mỗi quyết định đều lấy đi một chút.
Sáng nay bạn đã quyết định bao nhiêu lần? Trả lời tin này trước hay tin kia trước. Nhận hay từ chối lời nhờ. Chọn giá nào cho gói mới. Đi lối nào cho đỡ tắc. Ăn gì. Ai làm việc này. Mỗi cái riêng lẻ đều nhỏ tới mức không đáng kể. Cộng lại thì tới đầu giờ chiều, cái đầu bạn đã mỏi trước cả khi động vào việc chính.
Dấu hiệu của mệt mỏi quyết định khá dễ nhận: bạn bắt đầu chọn theo kiểu cho xong. Gật đại cho qua chuyện. Hoãn lại tất cả. Hoặc chọn thứ dễ chịu trước mắt thay vì thứ đúng. Buổi tối cũng là lúc người ta hay ra những quyết định mà sáng hôm sau đọc lại thấy lạ.
Cách giữ cho phần quyết định còn nguyên cũng đơn giản: bớt số quyết định nhỏ đi. Ăn sáng cùng một món trong tuần. Cố định khung giờ cho những việc lặp lại. Định trước quy tắc cho các tình huống hay gặp — như mức giá thấp nhất mình nhận, hay loại việc mình không làm nữa. Mỗi quy tắc định trước là một quyết định bạn không phải ra lại lần thứ hai.
Và những quyết định lớn thì để vào quãng đỉnh, đừng để cuối ngày. Một quyết định lớn ra lúc cạn kiệt có thể mất nhiều tháng để sửa.
Có một câu tôi tự hỏi mỗi khi định chốt điều gì đó sau 21 giờ: việc này để tới sáng mai thì mất gì? Gần như lần nào câu trả lời cũng là chẳng mất gì. Thứ duy nhất mất đi là cảm giác được xong việc ngay trong tối nay — mà cảm giác đó rẻ hơn nhiều so với một quyết định lệch.
Nghỉ ngơi chủ động khác nghỉ ngơi rơi vãi
Người bận hiếm khi thiếu chỗ nghỉ. Họ thiếu chỗ nghỉ ra hồn.
- Lướt điện thoại giữa 2 việc
- Xem một đoạn video cho đỡ mệt
- Ngồi nguyên chỗ, đổi cửa sổ màn hình
- Ăn trưa trong lúc vẫn nhắn công việc
- Nghỉ khi đã kiệt, chứ không nghỉ trước đó
- Đứng dậy, rời khỏi bàn, đi vài phút
- Ra chỗ có nắng hoặc có gió
- Uống nước, thở chậm vài nhịp
- Ăn trưa không màn hình, dù chỉ 15 phút
- Nghỉ theo lịch, trước khi cạn
Điểm khác nhau nằm ở chỗ: nghỉ rơi vãi vẫn tiêu thụ sự chú ý, chỉ là tiêu vào thứ khác. Cuộn điện thoại 10 phút không nạp lại gì cả — nó chỉ đổi loại mệt.
Nhịp mà tôi thấy hợp với phần lớn người làm nghề: cứ chừng 90 phút làm việc thì nghỉ 10 tới 15 phút, và nghỉ thật. Nghỉ trước khi thấy kiệt, chứ đừng đợi kiệt rồi mới nghỉ — nạp lại một cái bình cạn khô luôn tốn hơn nhiều so với giữ nó đừng bao giờ cạn.
Có một dạng nghỉ nữa tôi xếp riêng, vì nó nạp lại nhiều hơn cả: một ngày nghỉ có ranh giới thật. Một ngày trong tuần không mở máy, không xem tin nhắn công việc, không lên kế hoạch gì hết. Lần đầu làm thì bứt rứt, thấy như đang lãng phí. Vài tuần sau thì bạn sẽ thấy ngày thứ Hai của mình khác hẳn.
Người ngại thử thường sợ chậm mất một nhịp. Nhưng thứ chậm lại vì nghỉ một ngày thì đếm được, còn thứ hỏng vì chạy liên tục 3 năm không nghỉ thì không đếm được — nó chỉ hiện ra đúng một lần, và thường hiện ra bằng một cú gãy.
Kiệt sức ít khi tới từ làm nhiều
Chúng ta hay nghĩ kiệt sức là hậu quả của làm quá nhiều. Nhưng tôi thấy những người làm rất nhiều mà vẫn sáng người, và những người làm ít hơn hẳn mà xám xịt.
Khác nhau thường nằm ở 3 chỗ.
Thứ nhất, làm mà không thấy kết quả. Sức lực đổ ra mà không có gì đóng lại được thì mệt gấp đôi — đây đúng là chuyện của bài đầu chuỗi này.
Thứ hai, làm mà không có quyền quyết. Bị giục, bị đổi ý liên tục, phải chạy theo người khác cả ngày. Loại mệt này ăn sâu hơn mệt cơ bắp nhiều.
Thứ ba, làm mà không được dừng hẳn. Đóng máy rồi nhưng đầu vẫn mở, tối vẫn liếc tin nhắn, ngày nghỉ vẫn nơm nớp. Không có ranh giới thì không có phục hồi, và không có phục hồi thì mọi thứ tích lại.
Nên nếu dạo này bạn thấy cạn, đừng vội kết luận rằng mình yếu. Hỏi 3 câu: tuần rồi có gì xong hẳn không, mình có được quyết gì không, và tối qua mình có thật sự dừng không.
Ba câu đó chỉ ra 3 loại thuốc khác nhau. Thiếu kết quả thì phải đổi cách chọn việc. Thiếu quyền quyết thì phải mở một cuộc trò chuyện với người đang giữ quyền ấy, hoặc tự dựng cho mình một phần việc mà mình được toàn quyền. Còn thiếu ranh giới thì phải dựng ranh giới — và đây là thứ duy nhất trong 3 thứ mà chỉ mình bạn dựng được, không ai làm hộ.
Việc của hôm nay
Hai việc nhỏ, cộng lại chừng 10 phút.
Việc thứ nhất: hôm nay cho mình 3 điểm số về độ tỉnh táo — sáng, trưa, chiều — theo thang từ 1 tới 5. Ghi vào đâu cũng được, miễn là ghi. Làm liền 5 ngày, bạn sẽ có bản đồ sóng của riêng mình.
Việc thứ hai: nhìn 3 khối làm việc sâu bạn đã đặt cho tuần sau. Nếu có khối nào đang nằm vào quãng chùng của bạn, kéo nó về quãng đỉnh ngay bây giờ. Đổi chỗ với một việc nhẹ là xong — bạn không mất giờ nào cả, chỉ đổi chỗ ngồi của chúng.
Rồi thêm một điều nhỏ nữa cho hôm nay: đặt một lần nghỉ có chủ đích sau khối làm việc dài nhất. Đứng dậy, rời bàn, ra ngoài 10 phút. Không mang điện thoại.
Muốn một phép thử nhanh cho tuần này thì làm thế này: chọn 2 ngày, làm việc quan trọng nhất ngay trong 90 phút đầu tiên sau khi tỉnh táo, trước khi mở hộp thư hay tin nhắn. Chỉ 2 ngày thôi. Rồi so với 2 ngày còn lại xem bạn dựng được nhiều hơn bao nhiêu. Con số đó thuyết phục hơn mọi điều tôi viết ở trên.
Khi bạn có sự chú ý của hôm qua và năng lượng của hôm nay gặp nhau trong cùng một khoảng thời gian, sẽ có một trạng thái xuất hiện — trạng thái mà làm việc không còn cảm giác đang gắng sức, thời gian trôi mà bạn không để ý, và thứ làm ra thường tốt hơn hẳn ngày thường. Ngày mai chúng ta sẽ nói về nó, và về những thứ giết nó nhanh nhất.
Lưu Tâm: Hôm nay chấm 3 điểm tỉnh táo cho sáng, trưa, chiều. Rồi mở lịch tuần sau, kéo khối làm việc khó nhất về đúng quãng đầu óc bạn trong nhất. Không thêm giờ nào, chỉ đổi chỗ.
Chúc bạn khai ngộ
Master Xuân Hùng
P.s: Sống trong mục tiêu.
Từ mục tiêu, con đường sẽ hiện dần ra.