Tháng thứ ba chưa thấy tiền: 3 chỗ tiền rò khỏi một cái nghề tử tế

Bạn thân mến,
Chuỗi trước khép lại bằng một lời hẹn: khoanh tròn đúng một mắt xích, chữa nó trong tuần đầu tiên, rồi 30 ngày sau chấm lại.
Giả sử bạn đã làm thật. Bạn dựng được một địa chỉ mang tên mình. Bạn đặt được cửa nhận tên. Bạn làm xong món quà đầu tiên, viết xong 3 lá thư, đăng đều đặn được 2 tháng mà không phải vắt óc mỗi sáng.
Mọi thứ chạy. Thật sự chạy.
Rồi tới một buổi tối cuối tháng thứ ba, bạn mở tài khoản ra xem.
Và nó gần như y hệt hồi tháng thứ nhất.
Đây là buổi tối nguy hiểm nhất trong cả hành trình. Không phải vì con số — con số thì chịu được. Nguy hiểm vì cái ý nghĩ mọc lên ngay sau đó: hay là mấy thứ này không hợp với mình.
Tôi muốn nói với bạn một câu trước khi bạn nghĩ tới đó: cái vòng của bạn không hỏng. Nó chỉ mới làm xong đúng một nửa việc.
Bạn đã dựng đường cho người, chưa dựng đường cho tiền
Đọc lại 8 mắt xích của chuỗi trước mà xem: địa chỉ, cái tên, món quà, lá thư, bài viết, nhịp đăng, máy phụ việc, trang bán.
7 mắt xích đầu tiên làm đúng một việc — đưa người lạ đi từ ngoài đường vào tới trước mặt bạn. Chúng là đường đi của con người.
Chỉ có mắt xích cuối cùng chạm tới tiền. Và một mắt xích thì không đủ để làm thành một con đường.
Đây là chỗ rất nhiều người có nghề đang đứng, kể cả người đã làm 10 năm: họ có tiếng, có người theo dõi, có người nhắn tin khen, có người hỏi han. Cái họ không có là một lối đi liên tục từ lời khen tới đồng tiền. Lời khen rơi xuống đất, còn đồng tiền thì đi đường vòng qua một cuộc trò chuyện dài, kết thúc bằng câu để em xem lại đã.
- Người ghé đông lên từng tháng, tiền đứng nguyên một chỗ.
- Ai muốn mua phải nhắn tin hỏi, và phải hỏi đúng lúc bạn rảnh.
- Bạn báo giá bằng miệng, mỗi lần một kiểu, mỗi lần hồi hộp.
- Tháng này khá hơn tháng trước, mà bạn không nói được vì sao khá.
- Bạn nghỉ một tuần thì tháng đó về gần như bằng không.
- Người ghé đông lên thì tiền nhích lên theo, không lệch nhịp.
- Ai muốn mua thì bấm được ngay, kể cả lúc 11 giờ đêm.
- Giá nằm sẵn trên trang, ai đọc cũng thấy đúng một con số.
- Tháng này khá hơn, bạn chỉ ra được chính xác chỗ khác đi.
- Bạn nghỉ một tuần, cửa vẫn mở, và bạn về vẫn thấy có đơn.
Nhìn kỹ cột phải một chút. Nó không hứa bạn giàu. Nó chỉ nói: số người bạn đã có, dùng được tới nơi tới chốn. Đó là một lời hứa nhỏ hơn nhiều, mà cũng là lời hứa duy nhất tôi giữ được.
3 chỗ tiền rò khỏi một cái nghề tử tế
Tôi gọi là rò chứ không gọi là mất, vì đúng nghĩa là rò: giá trị bạn tạo ra có thật, người nhận cũng có thật, chỉ là nó chảy ra ngoài trước khi kịp thành tiền.
Có một điểm chung giữa 3 chỗ trên mà tôi muốn bạn để ý: không chỗ nào trong đó là lỗi của sự chăm chỉ. Bạn không rò tiền vì làm ít. Bạn rò vì cái nghề đang chảy qua một đường ống thủng, và bạn đang chữa nó bằng cách đổ vào nhiều nước hơn.
Vì sao rò nhiều năm mà không ai thấy
Vì tiền không biến mất trước mắt bạn. Nó chỉ không tới. Mà cái không tới thì không để lại dấu vết nào để bạn nhìn.
Một người hủy đơn thì bạn biết. Một người đọc xong đóng trang vì không thấy nút bấm thì bạn không bao giờ biết. Người đó không nhắn gì cho bạn, không phàn nàn, không để lại vết. Họ chỉ lặng lẽ không quay lại.
Cho nên chỗ rò lớn nhất của một cái nghề tử tế luôn là chỗ im lặng nhất. Và cách duy nhất để thấy nó là đi vẽ nó ra, thay vì ngồi chờ nó tự kêu.
Cảnh tôi muốn bạn giữ trong đầu suốt 9 buổi sáng tới
Tôi tả một buổi sáng. Không phải buổi sáng của tôi, là buổi sáng của bạn ở một ngày nào đó sau này.
Bạn dậy muộn hơn thường lệ, vì hôm qua đi xa về. Bạn pha nước, ngồi xuống, mở máy.
Trên màn hình có 2 dòng báo. Một người ở tỉnh khác đã lấy tài liệu của bạn lúc 11 giờ 40 đêm qua, trong lúc bạn đang ngủ. Một người khác, người đã đọc bạn từ 4 tháng trước, vừa đăng ký buổi làm việc riêng — và họ đã tự chọn ngày, tự trả tiền, tự nhận thư xác nhận. Bạn không nhắn với ai câu nào.
Bạn uống hết cốc nước rồi mới bắt đầu làm việc. Việc của hôm nay là viết. Không phải đi nhắc, đi chào, đi chốt.
Tôi tả cảnh này ra vì tôi muốn nói thẳng một điều: cảnh đó không tới bằng may mắn, và cũng không tới bằng cách làm nhiều hơn. Nó tới bằng đúng 8 thứ được lắp vào đúng chỗ, và mỗi thứ chỉ lắp một lần.
Cái giá của nó không phải là tiền. Cái giá là bạn phải chịu bỏ ra vài buổi làm những việc không ra đồng nào ngay hôm đó — trong khi vẫn còn nguyên những việc khác đang gào tên bạn. Đó là chỗ đa số dừng lại, và đó cũng là lý do cảnh trên hiếm.
Và tôi nói luôn chỗ nó không đúng, để bạn khỏi bị hẫng về sau: đường ống không tự tạo ra nước. Nếu chưa ai cần thứ bạn làm thì đường ống tốt tới đâu vẫn chảy ra con số không. Cái vòng này khuếch đại một cái nghề có thật. Nó không thay được cái nghề ấy.
May là bạn đã có nghề. Bạn chỉ chưa có đường ống.
9 buổi sáng tới chúng ta làm gì
Chuỗi trước dựng đường cho người. Chuỗi này dựng đường cho tiền, mỗi sáng một đoạn ống:
Vẽ dòng tiền đang có → biến việc thành bản bán được nhiều lần → mở cửa bán tự động → xếp bậc giá → nối chuỗi thư dẫn tới nút → giao hàng lúc bạn ngủ → gắn 5 cái đồng hồ để biết máy khỏe hay ốm → và ngày cuối, ghép tất cả lại thành một ngày bạn vắng mặt mà cửa vẫn mở.
Vẫn như trước: mỗi bài một việc, làm được trong ngày, và làm được bằng tay kể cả khi bạn chưa có cỗ máy nào.
Việc của hôm nay
Một việc, 10 phút, làm bằng giấy.
Lấy 1 tờ giấy, viết ra đồng tiền gần nhất bạn nhận được từ nghề của mình. Rồi trả lời 3 câu, mỗi câu 1 dòng:
Dòng 1 — người đó biết tới bạn bằng lối nào? Nếu bạn không nhớ nổi, ghi không biết. Đó là một câu trả lời thật và nó đáng giá.
Dòng 2 — từ lúc họ biết bạn tới lúc họ trả tiền, bạn phải nhúng tay vào bao nhiêu lần? Đếm cả tin nhắn, cả cuộc gọi, cả lần gửi lại thông tin.
Dòng 3 — nếu hôm đó bạn bận cả ngày, đồng tiền ấy có tới không? Trả lời có hoặc không, đừng giải thích.
3 dòng đó là ảnh chụp dòng tiền hiện tại của bạn. Giữ tờ giấy lại, mai chúng ta vẽ nó thành bản đồ.
Nếu dòng 3 của bạn là không thì đừng buồn — đó là chỗ đứng của gần như mọi người làm nghề giỏi. Nghề giỏi và dòng tiền khỏe là 2 thứ khác nhau, và thứ hai học được.
Mai, chúng ta nhìn thấy tiền đang chảy ở đâu trước đã. Chưa chữa gì cả — nhìn cho rõ trước, vì chữa mù thì hay chữa nhầm chỗ.
Lưu Tâm: Hôm nay lấy 1 tờ giấy, viết ra đồng tiền gần nhất bạn nhận được từ nghề, rồi trả lời 3 dòng: họ biết bạn bằng lối nào, bạn phải nhúng tay mấy lần, và nếu hôm đó bạn bận thì đồng tiền ấy có tới không.
Chúc bạn khai ngộ
Master Xuân Hùng
P.s: Sống trong mục tiêu.
Từ mục tiêu, con đường sẽ hiện dần ra.