Hai chữ io: bạn nạp vào điều gì, và cho ra được điều gì

Bạn thân mến,
Hôm nay tôi muốn nói về hai chữ cái mà bạn đã nhìn thấy vài chục lần trước khi đọc tới dòng này, và gần như chắc chắn là bạn lướt qua không để ý.
Hai chữ ấy nằm trên thanh địa chỉ, ngay chỗ tên nhà tôi: io.
Người ta đọc cái đuôi tên miền giống như đọc biển số xe — chỉ để phân biệt xe này với xe kia, chứ không ai đứng lại hỏi nó nghĩa là gì.
Nhưng trong giới làm công nghệ, hai chữ đó có một cách đọc riêng. Họ đọc là I/O, viết tắt của input và output — đầu vào và đầu ra.
Bất kỳ cỗ máy nào cũng có đúng hai cái cửa đó. Một cửa để nạp vào. Một cửa để cho ra. Và toàn bộ giá trị của cỗ máy nằm ở chỗ nó biến cái đi vào thành cái đi ra như thế nào.
Càng nghĩ tôi càng thấy đó không phải chuyện của máy móc. Đó là chuyện của đời người.
Nói cho đúng một chỗ, kẻo bạn hiểu nhầm
Trước khi đi tiếp tôi phải nói rõ một điều, vì tôi ghét cái kiểu mượn hào quang của người khác rồi để người đọc tự hiểu nhầm.
Đuôi nhà tôi là .io.vn, không phải .io. Hai thứ khác hẳn nhau.
Cái đuôi .io mà bạn hay thấy ở các công ty công nghệ nước ngoài vốn là mã của một vùng lãnh thổ ngoài Ấn Độ Dương. Giới công nghệ mượn nó vì đọc lên nghe giống I/O, chứ nó không sinh ra để mang nghĩa đó.
Còn .io.vn là đuôi Việt Nam, do cơ quan quản lý tên miền quốc gia cấp. Và điều tôi thích nhất là chỗ này: trong quy định, .io.vn được dành cho tổ chức và cá nhân đăng ký để làm nền tảng, ứng dụng, dịch vụ công nghệ trên môi trường mạng.
Tức là hai chữ io trên biển nhà tôi không phải đi mượn của ai. Nó là cái nhãn tôi chọn, cắm trên đất mình, và cắm đúng nghề mình làm.
Tôi kể chuyện này ra vì nó chính là bài học của cả bài hôm nay, chỉ là ở dạng nhỏ: một cái tên trung tính chẳng nói lên điều gì, cho tới khi có người đọc ra nghĩa và sống theo nghĩa đó.
Đời người cũng là một cỗ máy hai cửa
Mỗi ngày bạn nạp vào rất nhiều thứ, phần lớn là nạp mà không chọn.
Sách bạn đọc. Người bạn gặp. Chỗ bạn sống. Thứ hiện lên trên màn hình lúc bạn nằm dài trên giường. Những việc bạn đã đi qua, cả việc suôn sẻ lẫn việc vấp ngã.
Rồi bên trong bạn có một khoang xử lý: bạn ngẫm, bạn nối chỗ này với chỗ kia, bạn thấy ra một điều mà hôm qua chưa thấy.
Và cuối cùng mới tới cửa ra: thứ bạn viết, thứ bạn làm, thứ bạn dựng lên, thứ bạn trao cho người khác.
Chỗ hay bị bỏ quên nhất là cái khoang ở giữa.
Đọc một trăm cuốn sách chưa chắc tạo ra giá trị nào. Nhưng đọc mười cuốn, ngẫm cho kỹ, nối chúng lại với nhau, rồi viết ra một thứ của riêng mình — cái đó mới là cho ra.
Giá trị của một đời người không được quyết định bởi thứ bạn hấp thụ vào, mà bởi thứ bạn chuyển hóa được và tạo ra.
Bệnh của thời này: cửa vào mở toang, cửa ra khép hờ
Và đây là chỗ tôi thấy đáng lo nhất.
Chưa bao giờ cửa vào rộng như bây giờ. Người ta xem video, đọc bài, học khóa này khóa kia, nghe podcast lúc đi đường, hỏi trí tuệ nhân tạo cả ngày.
Nhưng cửa ra thì gần như đứng im. Không viết. Không làm. Không dựng. Không đưa ra cho ai.
Cả hệ thống nghẽn ở đầu ra.
Cái nguy của nó là nó không đau. Nạp vào cho ta cảm giác đang tiến bộ — mỗi lần biết thêm một điều là mỗi lần thấy mình khá lên. Cảm giác ấy có thật, và nó ru người ta suốt nhiều năm.
Chỉ tới lúc phải đưa ra một thứ gì đó, ta mới phát hiện là mình chưa có thứ nào đứng được một mình.
- Học xong khóa này lại tìm khóa khác
- Lưu bài, cất tài liệu, để dành đọc sau
- Biết rất nhiều, chưa làm xong thứ nào
- Người khác không cầm được thứ gì của mình
- Cảm giác tiến bộ, mà mấy năm vẫn ở chỗ cũ
- Học một thứ thì làm ra một thứ dùng được
- Nghĩ được điều gì là viết ra cho người khác đọc
- Biết ít hơn, nhưng thứ biết đã thành hình
- Có thứ trao đi được, nên có người tìm tới
- Mỗi vòng ra lại kéo về thứ mới để nạp vào
Nhưng cửa vào cũng phải chọn: rác vào thì rác ra
Nói tới đây thì dễ hiểu lệch thành "cứ cho ra thật nhiều là được". Không phải.
Trong giới làm máy tính có một câu cũ tới mức thành thành ngữ: rác vào thì rác ra. Cỗ máy dù giỏi tới đâu cũng không tự bịa ra thứ tốt từ thứ nhảm. Nó chỉ xử lý cái được đưa vào.
Đầu người cũng không khác. Thứ bạn cho ra đời chính là thứ bạn đã nạp vào, sau khi đi qua khoang chuyển hóa của bạn.
Cho nên có ba câu tôi hay tự hỏi về cửa vào của mình:
Ba mươi phút đầu tiên sau khi mở mắt, tôi nạp cái gì? Đó là khoảng thời gian ăn sâu nhất trong ngày. Nạp vào một dòng tin làm mình bực, cả buổi sáng sẽ nghĩ bằng cái đầu đang bực.
Tôi đang nạp từ ai? Người nói về việc họ đã làm, hay người nói về việc người khác nên làm. Hai loại này nghe na ná nhau mà nạp vào cho ra hai kiểu người khác hẳn.
Thứ này tôi nạp để làm gì? Nạp có đích thì nó đi thẳng ra cửa sau thành một việc. Nạp cho vui thì nó nằm lại trong đầu, chiếm chỗ, và làm mình tưởng là mình đang tiến bộ.
Chọn cửa vào không phải là đọc ít đi. Là bớt nạp thứ chỉ để giết thời gian, và dành chỗ cho thứ mình định biến thành cái gì đó.
Trong làm ăn: nguồn lực không tự biến thành tiền
Chuyện của một người làm nghề cũng đúng y như vậy, chỉ là các thứ đi vào và đi ra có tên khác.
Cái đi vào là: người ghé qua chỗ bạn, người để lại liên lạc, những gì bạn biết về họ, người làm cùng bạn, vốn, công cụ, và thời gian của chính bạn.
Cái đi ra là: khách trả tiền, doanh thu, phần còn lại sau khi trừ chi phí, những người làm được kết quả thật nhờ bạn, cái tên bạn trong đầu người khác, và thứ tài sản ở lại với bạn kể cả khi bạn nghỉ một tháng.
Còn cỗ máy ở giữa là cách bạn kéo người lạ tới, cách bạn nói chuyện để họ tin, thứ bạn bán, cách bạn vận hành, và cái guồng vẫn chạy vào những hôm bạn tắt máy.
Rất nhiều người đổ công vào cửa vào: chạy thêm quảng cáo, đăng thêm bài, gom thêm người. Nhưng nếu cỗ máy ở giữa không chuyển hóa được, thì nạp thêm chỉ làm chỗ nghẽn phình to hơn.
Tôi từng viết riêng về chuyện cái guồng nằm dưới lớp nổi — nó chính là cái khoang ở giữa mà tôi đang nói tới đây.
Chỗ nó thành cơ đồ: cái ra vòng trước thành cái vào vòng sau
Nhưng nếu chỉ có ba nhịp vào — giữa — ra thì đó mới là một cái máy. Máy thì chạy được bao nhiêu là bấy nhiêu.
Thứ làm nên cơ đồ là nhịp thứ tư: cái đi ra quay về làm cái đi vào cho vòng sau.
Tôi lấy một bộ số tròn cho bạn dễ hình dung. Đây là số tôi bịa ra để vẽ hình dạng của vòng lặp, không phải số của ai cả.
Người đi tuyến tính năm nay làm gấp đôi năm ngoái thì phải bỏ công gấp đôi.
Người có vòng lặp thì tới một lúc, công bỏ ra vẫn thế mà kết quả cứ dày lên — vì phần lớn nhiên liệu của vòng này là do vòng trước để lại.
Hai người, cùng thứ nạp vào, khác hẳn thứ cho ra
Bạn thử hình dung hai người cùng đứng ở một vạch.
Cùng hai mươi bốn giờ một ngày. Cùng một cái mạng. Cùng những công cụ trí tuệ nhân tạo mà ai cũng dùng được. Có khi cùng số vốn.
Người thứ nhất dùng nó để hỏi vài câu cho vui, hỏi xong thì thôi.
Người thứ hai đi một mạch: từ một ý nghĩ thành bài viết, từ bài viết thành thứ trao cho người ta, từ đó thành chỗ để người quan tâm bước vào, rồi thành thứ bán được, rồi thành cái guồng tự chạy.
Thứ nạp vào gần như giống nhau. Cỗ máy ở giữa khác nhau. Nên thứ cho ra không có gì giống nhau cả.
Đừng chỉ hỏi mình đang có gì. Hãy hỏi mình biến cái mình có thành thứ gì.
Đó cũng là lý do tôi tin cái hệ thống quan trọng hơn việc gom thêm tài nguyên. Gom thêm mà không có chỗ chuyển hóa thì chỉ là chất đống.
Thời này đầu vào gần như vô hạn — nên lợi thế đã dịch chỗ
Ngày trước, cái thiếu là đầu vào. Muốn biết một điều thì phải đi tìm thầy, tìm sách, tìm người từng làm. Ai gom được nhiều đầu vào hơn thì đi trước.
Bây giờ thì ngược hẳn. Đầu vào nhiều tới mức không ai tiêu thụ hết nổi.
Khi thứ gì trở nên sẵn có cho tất cả mọi người thì nó thôi làm nên khác biệt. Cho nên lợi thế đang dịch từ chỗ này sang chỗ kia:
Không còn là ai biết nhiều hơn. Mà là ai biến cái biết thành cái làm được — nhanh hơn, và ra thứ người khác chịu trả tiền để có.
Khoảng cách từ một ý nghĩ buổi sáng tới một thứ người khác cầm được đang co lại rất nhanh. Việc mà mấy năm trước cần một đội và vài tuần, nay một người ngồi làm trong ngày là có bản đầu tiên để đưa ra cho người ta xem.
Ở loạt bài trước tôi nói về tốc độ phản ứng — nhận ra nhanh cỡ nào khi chuyện ập tới. Chuyện hôm nay là một tốc độ khác: tốc độ chuyển hóa. Từ lúc biết một điều tới lúc điều đó thành thứ người khác dùng được, mất bao lâu.
Hai tốc độ này không thay nhau được. Nhưng người có cả hai thì đi nhanh gấp bội người chỉ có một.
Cái ra của người này là cái vào của người khác
Còn một lớp nữa, và đây là lớp tôi thấy đẹp nhất.
Bạn viết một bài. Với bạn, đó là một thứ đi ra.
Nhưng với người đọc nó, đó là một thứ đi vào.
Một người đọc xong, nghĩ khác đi, rồi dựng lên một thứ của họ. Thứ họ dựng lại thành đầu vào cho những người khác nữa.
Cho nên thế giới này thật ra là một mạng lưới nối nhau bằng đúng hai cái cửa đó, cửa ra của người trước cắm thẳng vào cửa vào của người sau.
Sách của người đi trước từng là thứ nạp vào bạn. Những gì bạn ngẫm ra từ đó có thể thành một cuốn sách. Và cuốn sách của bạn sẽ là thứ nạp vào cho một người bạn chưa từng gặp mặt.
Đây là chỗ hai chữ nhỏ trên thanh địa chỉ chạm tới một chuyện lớn hơn nhiều: chuyện truyền lại.
Thứ đi ra lớn nhất của một đời người có thể trở thành thứ đi vào của cả một thế hệ sau.
Mặt trái ít ai nói: cho ra mãi mà không nạp vào thì cạn
Cả bài này tôi đẩy bạn về phía cửa ra. Nhưng có một kiểu hỏng đi theo hướng ngược lại, và nó tới muộn hơn nên khó nhận ra hơn.
Người mở được cửa ra rồi thường bị cuốn theo nó. Ngày nào cũng phải có bài, tuần nào cũng phải có thứ đưa ra, tháng nào cũng phải có cái mới. Cửa ra chạy hết công suất, còn cửa vào thì đóng lại lúc nào không hay.
Vài tháng đầu chưa thấy gì, vì trong kho vẫn còn của để dành. Rồi tới lúc kho cạn.
Dấu hiệu thì rất rõ, chỉ là ta hay bỏ qua:
Bạn bắt đầu viết lại thứ mình đã viết năm ngoái, chỉ đổi cách nói. Bạn thấy ngồi xuống làm mà không còn gì để nói. Bạn nói về cùng ba bốn ý cũ trong mọi cuộc trò chuyện. Và thứ bạn đưa ra vẫn đều đặn, vẫn gọn gàng, nhưng nhạt dần đi mà chính bạn cũng cảm thấy.
Đó không phải hết ý tưởng. Đó là cửa vào đã đóng quá lâu.
Cách chữa không phải nghỉ làm. Là mở lại cửa vào một cách có chủ ý: đọc thứ nằm ngoài nghề mình, gặp người làm nghề khác hẳn, đi tới một chỗ mình chưa từng tới, học một thứ mà mình chưa biết dùng để làm gì.
Hai cửa phải cùng mở. Đóng cửa ra thì thành người chất đống. Đóng cửa vào thì thành cái loa phát lại băng cũ.
Quay lại hai chữ trên thanh địa chỉ
Tôi không đặt tên nhà mình là io để nghe cho ra vẻ công nghệ.
Tôi để nó ở đó như một câu hỏi tôi tự nhắc mình mỗi lần gõ địa chỉ: hôm nay tôi nạp vào cái gì, và tôi cho ra được cái gì?
Có những ngày câu trả lời là: nạp vào rất nhiều, cho ra không có gì. Ngày đó không xấu, ai cũng có. Chỉ là nếu cả một năm đều như vậy thì đó không còn là một ngày nữa, đó là một cái nếp.
Nên nếu hôm nay bạn chỉ giữ lại một câu từ bài này, tôi mong là câu này:
Đừng chỉ nạp thêm vào cuộc đời mình. Hãy biến những gì bạn đã nhận được thành một thứ có giá trị cho người khác.
Còn nếu bạn muốn một câu để dán lên tường chỗ làm việc, thì đây:
Đầu vào là nguồn lực.
Đầu ra là giá trị.
Cỗ máy ở giữa biến nguồn lực thành giá trị.
Còn vòng vọng lại là thứ biến giá trị thành cơ đồ.
Lưu Tâm: Tối nay bạn thử kẻ đôi một tờ giấy. Bên trái ghi ra mọi thứ bạn đã nạp vào trong bảy ngày qua — sách, video, khóa học, bài viết, những cuộc trò chuyện đáng nhớ. Bên phải ghi những thứ bạn đã cho ra trong đúng bảy ngày đó — thứ bạn viết, làm, dựng, hay trao cho một người cụ thể. Nhìn hai cột và đếm số dòng. Nếu bên trái dài gấp mấy lần bên phải, bạn không cần đọc thêm gì nữa trong tuần này. Bạn chỉ cần lấy đúng một dòng bên trái và biến nó thành một dòng bên phải.
Chúc bạn khai ngộ
Master Xuân Hùng
P.s: Sống trong mục tiêu.
Từ mục tiêu, con đường sẽ hiện dần ra.