Một trang, một thứ, một nút: 6 mảnh của trang bán và 3 chỗ người ta dừng tay

Bạn thân mến,
Tới đây bạn đã có địa chỉ, có cái tên ở lại, có món quà, có 3 lá thư, có bài nằm lại, có nhịp, và có người phụ việc.
Còn đúng một mảnh, và nó là mảnh khiến 7 mảnh kia đổi nghĩa: một chỗ để người ta trả tiền.
Tôi để mảnh này gần cuối là có ý. Đặt nó lên đầu thì mọi thứ phía trước biến thành mồi, và người đọc ngửi ra ngay. Đặt nó ở đây, sau khi bạn đã cho đi vài lần, thì nó chỉ là bước tiếp theo tự nhiên của một mối quan hệ đang đi tới.
Chỗ đứt nằm giữa người đọc và người trả tiền
Có một cảnh tôi gặp hoài ở người làm nghề giỏi.
Họ viết hay, có người đọc, có người nhắn tin cảm ơn. Rồi tới lúc ai đó hỏi "mình muốn làm việc với bạn thì làm thế nào", họ trả lời bằng một đoạn tin nhắn dài, gõ lại gần như y hệt lần trước, mỗi lần một kiểu, và giá thì lúc nói lúc không.
Người hỏi đọc xong vẫn chưa rõ mình sẽ nhận được gì, mất bao nhiêu, và sau khi đồng ý thì chuyện gì xảy ra. Họ nói "để mình xem lại đã nhé", rồi thôi.
Không ai làm gì sai. Chỉ là chỗ để bước qua chưa được dựng, nên người muốn bước phải tự bắc cầu — mà người ta ít khi tự bắc cầu.
Một trang bán chính là cái cầu ấy. Nó trả lời một lần cho tất cả những người sẽ hỏi câu đó về sau.
Một trang bán đúng 1 thứ
- Liệt kê hết dịch vụ bạn làm được, kèm mấy gói khác nhau.
- Người đọc phải tự đoán gói nào hợp với mình.
- Có thực đơn, có đường dẫn đi 6 chỗ khác, mỗi chỗ kéo họ đi một hướng.
- Kết quả quen thuộc: người ta xem một lượt, gật gù, rồi đóng tab.
- Đúng 1 thứ, cho đúng 1 kiểu người, giải đúng 1 việc.
- Người đọc chỉ phải quyết định có hay không, chứ không phải chọn giữa 5 phương án.
- Không thực đơn, không lối rẽ. Cả trang chỉ dẫn tới một nút.
- Người hợp thì bước qua, người chưa hợp thì biết rõ vì sao chưa.
Điều này nghe ngược với bản năng. Bản năng bảo bày ra nhiều thì cơ hội trúng cao hơn. Thực tế thì mỗi lựa chọn thêm vào là một lần người ta phải cân nhắc, và cân nhắc lâu thì để lại xem sau — mà để lại xem sau nghĩa là thôi.
Nếu bạn có 3 thứ để bán thì dựng 3 trang, mỗi trang một thứ. Đừng nhồi 3 thứ vào một trang.
6 mảnh của một trang bán
3 chỗ người ta dừng tay ngay trước nút
Trang viết tử tế rồi mà vẫn ít người bấm thì thường vướng đúng 1 trong 3 chỗ này. Cả 3 đều sửa được bằng vài dòng chữ.
Chỗ thứ nhất — họ không biết bấm xong thì sao. Chuyển sang trang thanh toán? Nhận thư? Bạn gọi lại? Không rõ thì tay khựng lại. Viết 2 dòng ngay dưới nút là gỡ xong.
Chỗ thứ hai — họ sợ mình không hợp. Không phải sợ mất tiền, mà sợ mua xong mới biết thứ này dành cho người khác. Gỡ bằng cách nói rõ ai hợp ai chưa, và nói cả trường hợp nên chờ thêm.
Chỗ thứ ba — họ chưa thấy bạn làm được. Đây là chỗ khó nhất với người mới, vì bạn chưa có nhiều lời của người đã dùng để trưng ra. Cách đi đường hoàng nhất khi chưa có: đưa bằng chứng bạn tự làm được thứ đó cho chính mình. Bạn dạy sắp xếp công việc thì cho xem cách bạn xếp tuần của bạn. Bạn dạy viết thì để bài viết của bạn đứng ra làm chứng.
Người mới hay tưởng chỗ này phải chờ có khách rồi mới lấp được. Không phải. Thứ bạn tự làm cho mình cũng là bằng chứng — và với người tinh ý thì nó là loại bằng chứng khó làm giả nhất.
Chỗ cái máy đỡ tay bạn
Chữ trên trang là của bạn. 3 việc quanh nó máy làm gọn:
Dựng trang theo khuôn đã có sẵn thứ tự 6 mảnh. Bạn điền chữ vào từng mảnh, không phải nghĩ xem đặt gì trước gì sau.
Nhận tiền và mở khóa ngay. Người mua trả xong là được vào phần họ mua, không phải chờ bạn gửi tay. Với thứ bán được nhiều lần thì đây là ranh giới giữa một việc bạn phải trực và một việc tự chạy.
Đếm xem có bao nhiêu người tới trang và bao nhiêu người bấm. Không có 2 con số ấy thì bạn sửa trang bằng cảm giác, mà cảm giác thì hay sai đúng chỗ quan trọng.
Cái phần đếm này ít người đòi lúc mới bắt đầu, và nó là phần đổi được nhiều nhất về sau. Biết 100 người ghé mà 2 người bấm là biết phải sửa trang. Biết 6 người ghé và 2 người bấm là biết trang ổn, việc cần làm nằm ở chỗ khác — đưa người tới.
Việc của hôm nay
Một việc, 25 phút.
Chưa cần dựng trang. Hôm nay viết ra 6 mảnh, mỗi mảnh vài dòng, cho đúng 1 thứ bạn muốn bán. Viết tay ra sổ cũng được.
Làm theo thứ tự này, vì nó dễ hơn thứ tự đọc:
Viết mảnh 5 trước — con số giá. Viết ra bằng số, đừng để trống.
Rồi mảnh 3 — bên trong có gì, kể từng phần.
Rồi mảnh 4 — cho ai, và chưa cho ai.
Rồi mảnh 2 — buổi sáng của người đang vướng.
Rồi mảnh 1 — câu đầu, viết sau cùng thì mới đúc được gọn.
Cuối cùng mảnh 6 — chữ trên nút, và 2 dòng nói điều xảy ra sau khi bấm.
Nếu tới mảnh 5 mà tay bạn khựng lại khi viết con số, thì đó chính là việc đáng làm nhất hôm nay. Cứ viết một con số ra. Con số nằm trên giấy sửa được; con số nằm trong đầu thì mỗi lần có người hỏi bạn lại phải nghĩ lại từ đầu, và lần nào cũng ngập ngừng.
Mai là bài cuối. Chúng ta sẽ xếp 8 mảnh này lại cạnh nhau, và bạn sẽ thấy chúng vốn không rời nhau: mảnh nào cũng cần mảnh trước nó nuôi. Tôi sẽ đưa bạn một bảng tự chấm để biết vòng của bạn đang đứt ở đâu, và đứt ở đâu thì chữa chỗ đó trước.
Lưu Tâm: Hôm nay viết 6 mảnh của trang bán cho đúng 1 thứ, và viết mảnh giá trước tiên — bằng số. Chỗ tay bạn khựng lại chính là chỗ đáng làm nhất.
Chúc bạn khai ngộ
Master Xuân Hùng
P.s: Sống trong mục tiêu.
Từ mục tiêu, con đường sẽ hiện dần ra.